Rose: Đóa Hồng Của Cuộc Đời Doctor

Rose Tyler không phải là một nhân vật được nhiều khán giả yêu thích ngay từ đầu, tôi cũng nằm trong số đó. Tôi từng nghĩ mình thích Rose chỉ vì thích tình cảm của Doctor dành cho Rose, nhưng rồi nhận ra là không phải thế. Và tôi biết, ngày đó tôi từng không thích Rose chỉ vì tôi đã quên cái tuổi 19 của mình từng như thế nào

Rose lả bạn đồng hành đầu tiên của Doctor trong loạt Doctor Who mới. Khác với tạo hình nhân vật nữ đồng hành thường thấy trong phim Mỹ, Rose không đẹp rạng ngời cũng không xấu đặc biệt. Rose là một người con gái chúng ta có thể bắt gặp ở trên đường khi đi học hay đi làm. Cô có phần hơi tròn trĩnh, quần áo giản dị bình thường, tóc xõa đơn giản. Cô là một cô gái 19 tuổi không học đại học được vì khi xưa cô lỡ chưa thi được A-level do chuyện với bạn trai. Do đó, cô hiện làm nhân viên bán hàng trong trung tâm mua sắm. Cô có một người bạn trai hiện thời là Mickey và sống với mẹ là Jackie Tyler, còn cha cô đã mất từ khi cô còn nhỏ. Cuộc sống của cô không có gì phải ca cẩm quá đáng nhưng thực cũng chẳng có gì để cô thấy thú vị. Không khác gì mấy cuộc sống của phần lớn chúng ta: bỏ thì thương mà vương thì mệt.

Tạo hình của Rose trong series 1

Cho đến ngày cô gặp Doctor.

Doctor có vị trí quan trọng trong cuộc đời cô, nhưng không phải là thiết yếu. Doctor không phải là nguồn sống, là thiên thần dẫn lối của Rose. Doctor trước hết là một người thầy đã chỉ cho cô cách nhìn tốt hơn về cuộc sống của chính mình (“The Doctor showed me a better way of living your life”). Cái cuộc sống cô gọi là tốt hơn đó không phải là cuộc sống phiêu lưu hào nhoáng, được nhìn những thứ lạ, được dự những sự kiện hay (“It was a better life. And I don’t mean all the travelling and seeing aliens and spaceships and things. That don’t matter.”). Điều quan trọng của cuộc sống tốt hơn đó là cô biết mình phải làm gì để sống đúng, sống có ích hơn (“you don’t just give up. You don’t just let things happen. You make a stand. You say no. You have the guts to do what’s right when everyone else just runs away”). Tiếp đó Doctor là một người bạn đã chọc cô cười và an ủi cô khi cô khóc, đã giúp gia đình cô có một cuộc sống hạnh phúc hơn. Rồi từ tình bạn hai người đã tiến xa hơn trong mối quan hệ thật đẹp đẽ này.

Rose thuộc nhóm bạn đồng hành không có học vấn cao. Cô không hiểu hết những gì Doctor nói, cô bị Doctor chê dở chê ngốc không ít lần. Cái tôi thích ở cô là cô chấp nhận sự thật đó. Cô không dỗi vì người ta nói mình ngốc, cô biết tư duy của mình chưa tốt và kiến thức mình chưa nhiều, và cô sẵn sàng học hỏi. Cô biết mình đã có một quyết định sai lầm thời trung học, và thay vì than thở về điều đó, cô tranh thủ học hỏi khi có cơ hội. Tôi còn nhớ ngay trong tập đầu tiên Rose, cô đã kể với Mickey về kế hoạch đi học lại của mình. Cô muốn thoát khỏi kiếp bán hàng chán chường này, cô định sẵn vài kế hoạch trong đầu, nhưng vẫn chưa thực sự bắt đầu và để những kế hoạch đó nằm đóng bụi trong suy nghĩ. Rose chả giống phần lớn chúng ta sao?

Chính vì vậy mà khi có cơ hội bày ra trước mắt, cô đâu thể nào ngoảnh mặt làm ngơ. Nói như vậy không có nghĩa là cô không cân nhắc điều gì. Cô đã từng từ chối đi cùng Doctor khi nghĩ đến những người thân ở nhà, nhưng khi được biết là TARDIS có thể du hành thời gian, tức là cô có thể đi vòng quanh vũ trụ mà vẫn về đúng giờ không làm ai lo, cô đã chạy đến với TARDIS. Cô đã chạy theo đúng nghĩa đen, không ngờ vực gì, không e dè gì với những viễn cảnh hùng vĩ trong tương lai. Cô từng được thấy sự kỳ diệu xuyên không gian của TARDIS, thứ cô chưa từng tưởng tượng được, một thứ không tưởng. Vậy thì có gì phải kiêng dè trước một thứ không tưởng khác? Khi mà những gì ta biết hoàn toàn không thể giải thích những gì đang hiển hiện trước mắt thì bám vào những gì ta biết đó để đánh giá những thứ bất khả thi khác có ích gì?

Rose trong series 2

Sau chuyến du hành đầu tiên, cô đã thật sự thấy được độ nguy hiểm của đợt chu du này. Cũng như nhiều người khác, cô sợ, nhưng vẫn muốn đi tiếp. Trước khi trở thành một Rose “stuff of legend”, chúng ta có một cô Rose 19 tuổi như chính chúng ta: có phần sợ hãi, có phần hứng thú, và không biết chắc mình muốn cái gì. Đã đủ lớn để không nhắm mắt bước vào hiểm nguy, nhưng chưa đủ lớn để tin hoàn toàn vào quyết định của mình. Mình làm như vậy là khôn ngoan hay hèn nhát, là có suy tính hay đã để một cơ hội nữa vụt ra khỏi tầm tay?

Một trong những đặc điểm nổi bật của Rose là thứ mà Donna đã chỉ ra vào cuối series 4, một đặc tính của loài người mà Doctor thiếu: gut instinct, hay có thể gọi là “cảm tính”. Đôi lúc Rose không thực sự biết thứ mình làm có đúng hay không, nếu Doctor chất vấn đến cùng cô sẽ đuối lý. Nhưng cô cảm nhận được trong tâm khảm của mình, điều đó là đúng. Đối với mình, chính tính chất này của cô là điều đã khiến cho 10th Doctor khác với toàn bộ các Doctor còn lại – một Doctor rất “người”. Càng về cuối thời của 9th Doctor, Rose và Doctor đã ngày càng thân thiết và có chút gì đó mạnh mẽ hơn tình bạn đang nảy nở dần. Doctor hy sinh để cứu Rose, Doctor thích con người mà Doctor dần trở thành khi ở bên Rose. Có thể nói lần tái sinh từ 9th sang 10th là một trong những lần tái sinh ít buồn nhất. Doctor ra đi khi biết mình đã có thể cứu người (chứ không phải sát sinh) lần nữa, Doctor ra đi khi biết chắc sẽ có người thân thiết đợi mình khi mở mắt ra làm người mới và biết rằng mình muốn ở bên cô ta. Mình luôn muốn cho rằng Doctor đã muốn tái sinh thành một người Rose sẽ thích. Và đúng thật sự Rose đã thích, như điều Doctor mong muốn.

Cũng chính cái gut instinct đó là thứ đã cứu rỗi được tâm hồn Doctor. Chính thứ thôi thúc trong lòng đó đã ngăn được Doctor không xuống tay với Dalek. Có thể khi làm điều đó Rose không hề biết được tác động lớn lao của nó, cũng như cô không thực sự biết được nỗi đau bên trong Doctor sâu đến mức nào mà Doctor phải hành động như thế. Cô chỉ biết làm như thế là đúng, và cứng cỏi với hành động của mình. Cũng như bao nhiêu bạn đồng hành khác, cô là người sửa cho Doctor không đi lệch đường. Một cô gái 19 tuổi học vấn không bao nhiêu, nhưng cô hiểu cái gì là đúng cái gì là sai hơn nhiều những kẻ hơn cô nhiều tuổi. Một cô gái lúc đầu còn e dè nhiều nguyên tắc đã bị phá vỡ, còn giữ những định kiến của loài người lúc ban đầu đã nhanh chóng học được cách nhìn rộng hơn, và vượt qua được chính những định kiến của Doctor để chữa lành tâm hồn của anh.

Thành thật mà nói, nếu tách riêng nhân vật ra khỏi hoàn cảnh của họ với Doctor, tôi không hết lòng cho rằng Rose là bóng hồng lý tưởng của anh. Nhưng khi đặt vào dòng chảy của phim, tôi có niềm tin vững chắc rằng Doctor sẽ yêu Rose. Với tình cảnh của Doctor sau Time War, tôi cho rằng Doctor cần tình yêu để thực sự muốn sống (oan nghiệt thay, chính khát khao sống này là nguồn cơn bi kịch của Ten), muốn giữ rịt một cái gì đó bên mình. Vì an nguy của cả vũ trụ, Doctor đã từng phải hy sinh một trong những thứ quý giá nhất (Gallifrey; tôi tin rằng Doctor căm ghét thứ luật bảo thủ của Gallifrey nhưng không căm ghét chính hành tinh này, và những con người vô tội ở đó). Doctor với tôi không phải hình tượng thánh thần để mong anh hoàn toàn vị tha. Tôi muốn anh vị kỷ, và vượt qua được cái vị kỷ đó để vũ trụ được an bình. Vì vậy, tôi muốn sau Time War, Doctor lại biết yêu (xin phép không bàn về việc các biên kịch lạm dụng tình yêu trong các series sau).

Và chính khi người Doctor yêu sâu đậm đó là một cô gái hoàn toàn bình thường (theo góc nhìn của xã hội) thì tình yêu trong Doctor Who mới trở nên đẹp vô chừng. Và tôi cũng biết series này ảnh hưởng đến quan điểm của mình như thế nào khi tôi học được cách yêu Rose từ Doctor.

————————————————————————————————

Ngoài cái tài xây dựng nhân vật của Russell T Davies, thì còn phải kể đến tài năng của Christopher Eccleston, Billie Piper và David Tennant mà tôi mới yêu cặp đôi này đến như vậy. Đặc biệt là Billie Piper. Tôi vẫn hay có định kiến về diễn viên tay ngang nhảy từ các ngành khác qua. Chính Billie Piper là người giúp tôi xóa nhòa định kiến đó. Người ta có thể ghét Rose, nhưng khó mà ghét Billie Piper được, vì cô diễn rất tốt. Christopher Eccleston và David Tennant thì không cần bàn cãi nữa, vì tài năng của họ đã được chứng minh quá nhiều. Tôi đến với Doctor Who là nhờ khuôn mặt vô hồn của Doctor mà David diễn không chút sai sót khi mất Rose. Tôi đến với Doctor Who là nhờ bài Doomsday ma mị bám mãi không dứt sau chỉ một lần nghe.

Tôi thực ra còn muốn viết thêm về những sự xuất hiện khác của Rose-mà-không-phải-Rose nữa, nhưng đó thực sự là những lần bất ngờ thú vị nhất của series này. Và vì mục đích tôi viết bài này chính là để “dụ” bạn xem Doctor Who nên chỉ muốn kết bằng một câu nổi tiếng của Shakespeare “A rose by any other name would smell as sweet”.

P.S Một trong những fanvid miêu tả chính xác nhất mối quan hệ này

 



Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| http://yeudw.com/?Layout=baiviet&id=218