Người đồng hồ - 9th Doctor | Linh Hellangel

The Clockwise Man (Người đồng hồ) - Chap 1

Nguồn bài viết: https://crackthetime.blogspot.com/2017/03/the-clock-wisemen-nguoi-ong-ho.html

Không khí lạnh và có mùi của con đập và khói bụi. Rose kéo chiếc áo choàng chặt hơn và chạy về phía Doctor. Anh ấy đang kiểm tra chiếc cổng gỗ lớn, chĩa tua-vit siêu âm vào ổ khóa. 

- "Đột nhập và chạy trốn hả?" Rose đoán, thở ra khói mỗi khi nói. 

The Doctor không nhìn cô. "Có ai đó gặp nguy hiểm, em không nghe thấy sao?"

Khi Doctor nói thế thì cô mới nghe thấy. Lẫn trong tiếng ồn ào của thành phố, tiếng lạo xạo của bánh xe lăn trên sỏi đá, đâu đó có tiếng người đang la lên. Cô có thể nghe thấy tiếng khóc bị nghẹn lại trong đau đớn, hoặc sợ hãi. Tiếng chiếc tua-vit siêu âm tắt lịm và ổ khóa đã mở. Doctor sút vào cánh cửa nặng nề, nó bung ra và giật lại đằng sau khi Doctor chạy vút qua nó.

Khoảng 50 bước chân sau đó, trong ánh sáng mờ nhạt của đèn đường, một người đàn ông đang cố gắng chống cự lại với cái chết của mình. Kẻ tấn công ông ta đang bắt ông ta lùi lại, bàn tay thắt quanh cổ ông ta. Một bóng người tối sẫm đằng sau cuộc ẩu đả, chỉ có bóng và không gì nữa. Cái bóng mơ hồ đó biến mất , quay trở lại vào bóng tối. 

The Doctor húc vai vào kẻ đang tấn công. Ôm lấy chỗ bị thương, kẻ đó liền lùi lại. Doctor gục xuống, ôm lấy bả vai, rồi cố đứng vững lại trên đôi chân của mình. Kẻ tấn công tạm dừng trong bóng tối, hắn định hạ gục Doctor như nạn nhân đầu tiên của mình. 

- "Doctor" Rose chạy đến chỗ họ, sự xuất hiện của cô khiến kẻ kia quay lại và biến mất. Theo dõi hình dạng đó, cô cố gắng nhớ lại đặc điểm của nó qua ánh sáng mờ ảo. Rose vấp vào vỉa hè và ngã xụi xuống. Cô cảm thấy mặt đường thô ráp cứa vào da mình. Đau dát, cô lại gần những người bị tấn công và ngồi nghỉ. 

Doctor đang nằm thở dốc trên mặt đất. Anh đeo một đôi găng tay trắng, nhưng giờ nó đã bị dơ và đầy vết bẩn. Doctor cúi xuống và nới lỏng cổ áo của người đàn ông, "Nó đi chưa?" Anh hỏi. 

"Đi rồi. Em vừa dọa hắn đi mất." Cô đứng dậy, kéo chiếc áo chùng xuống, kiểm tra bàn tay trầy xước của mình, đau và đầy bùn. 

- "Có cảm giác như mình đã đâm vào một bức tường vậy." Doctor đứng thẳng người lên và xoa bả vai một lần nữa.

Rose cúi xuống để giúp người đàn ông trên mặt đường. Ông ta thở dễ dàng hơn và cố gắng ngồi dậy. 

- "Cảm ơn." 

- "Ông vẫn còn sống". Doctor nói. Anh đỡ lấy tay của ông ấy và đỡ dậy. 

- "Đó là ai vậy?" Rose hỏi. "Tại sao hắn lại tấn công ông?"

- "Tôi không biết nữa, thưa cô. Tôi nghe tiếng ồn và thấy có ánh sáng. Tôi đến xem chuyện gì đang xảy ra và... " Ông nhún vai, tay xoa xoa cái cổ. 

- "Đây. Cùng xem nào." Doctor dẫn ông ta đi vài bước đường, đứng ngay dướng ánh sáng của đèn đường. "Sẽ ổn thôi, tôi là Doctor."

- "Chỉ là không phải thầy thuốc thôi." Rose nói, nhận lại một cái liếc mắt. "Ông ấy sao rồi?"

- "Tôi là Dickson."

 -" Ông Dickson sẽ ổn thổi. May là chúng ta đã ở đây. Vậy thì, ông sống ở đâu?"

 - "Tôi là người làm ở ngôi nhà đằng kia." Dickson chỉ vào ngôi nhà to ở cách đó không xa.

 Rose có thế nhìn thấy cánh cửa đang mở và ánh sáng tràn ra ngoài thềm cửa.

- "Vậy chúng ta đến đó thôi." Doctor nói và bước đi. Anh cau mày và cầm lấy bàn tay của Dickson, từ từ nhấc lên và kiểm tra trước ánh sáng. Hài lòng, anh mỉm cười và thả bàn tay ra, ám hiệu cho Dickson dẫn đường.

- "Cái gì thế?" Rose hỏi bé.

- "Ông giữ găng tay sạch quá, ông Dickson?"

- "Tất nhiên, thưa cậu." Giọng ông khàn khàn trong cổ họng. "Có gì sao?"

- "Chỉ là chúng hơi dơ một chút thôi, sau chuyến đi của ông. Thêm một bí ẩn nữa."

- "Đi với ai và tại sao?" Rose hỏi.

- "Đi với thực tế là vết thương trên cổ ông Dickson đây nhìn giống như tạo ra bởi kim loại, không phải do ngón tay người. " Doctor nói. "Và găng tay của ông ấy đang dính dầu."

Từ nơi tối tăm nhất của bóng đêm, hai bóng người đang nhìn Doctor và Rose giúp ông Dickson quay trở lại nhà. Một trong hai cái bóng thở dài thất vọng. Cái bóng còn lại còn chẳng có hơi thở để mà thở dài.

Sau lần cố gắng thứ 3, Sir George Harding đã từ bỏ việc đang làm. "Giúp tôi một tay nhé, Anna?"

Vợ của ông mỉm cười với ông trong gương, thích thú trước sự lóng ngóng của người chồng.

Bà đưa tay dọn đống bừa bộn mà ông đã bày ra bằng cái cà vạt của ông. Ông đứng yên để bà thắt lại cái cà vạt tử tế. Sau đó, bà dẫn ông đi một vòng tròn và quay lại chỗ làm việc của bà.

- "Tốt. Họ sẽ sớm đến đây. Ngạc nhiên là Oblonsky vẫn chưa ở đây. Anh ta lúc nào cũng đến sớm. Chắc anh ta phải huấn luyện quân đội."

Tiếng chuông cửa vang lên từ dưới cầu thang.

- "Bà thấy chưa? Anh ta đến đó."

- "Tôi thấy giống Tchaikovsky hơn." Anna nói.

- "Dickson sẽ chăm sóc anh ta khi chúng ta sẵn sàng."

Sir George gật đầu. "Ừ, Dickson. Ông ấy là người tốt." Ông chạm tay vào áo khoác. "Freddie đâu?"

- "Đang ngủ. Và tôi không muốn ông làm phiền nó. Dilys vừa dỗ nó yên. Và ông biết là ông chỉ hứng thú với trẻ con thôi mà."

- "Tôi á? Không không."

- "Chúng ta phải để nó bình tĩnh. Và an toàn." Bà quay đi, nhưng ông vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt bà thật buồn qua chiếc gương. "Ông biết mà."

- "Dĩ nhiên tôi biết." Ông đặt tay lên đôi vai đang run rấy của bà. "Thằng bé sẽ ổn thôi. Chúng ta không cần lo lắng quá."

Bà gật đầu mà không mỉm cười. Nếu bà định trả lời, thì có lẽ sẽ bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa. Sau đó một giọng lo lắng vang lên. "Thưa ông bà. Hai người có thể đến đây không? Đó là ông Dickson. Ông ấy đã bị thương. Có một người đàn ông và phụ nữ... "

Doctor khăng khăng đưa Dickson lên cửa trước và giật chuông. Không có ai ra. Doctor kéo ông qua khu của người làm.

Người con gái mở cửa cho họ khoảng 16 tuổi. Cô ấy mặc một chiếc tạp dề và lau tay vào đó. "Ông Dicson, Sir." Cô kêu lên.

- "Ông ấy không sao." Doctor hứa với cô bé như vậy, giúp ông Dickson đi vào hành lang rộng.

- " Cháu có thế đi gọi Sir George giùm ta không?"

Cô gái gật đầu, sợ hãi nhìn vết đỏ trên cổ ông Dickson. Cô quay lại và chạy lên cầu thang. tay giữ tạp dề và váy.

- "Tôi sẽ đặt ông ở đây." Doctor nói, đưa Dickson vào một căn phòng lớn.

Dickson cố gắng ra khỏi đó :"Nhưng đó là phòng vẽ, thưa ngài."

- "Tôi không quan tâm."

- "Và tôi thì không vẽ." Rose nói với ông ta.

Đó là căn phòng lớn , hình vuông và trần cao. Những bức tranh sơn dầu được treo rất nhiều trên tường. Ba chiếc ghế sofa đặt ở giữa phòng, ở giữa là một cái lò sưởi. Những khúc gỗ đang cháy và thải rất nhiều khói.

Doctor giúp Dickson ngồi xuống chiếc ghế sofa gần nhất, "Chúng ta hãy cùng xem những vết bầm nào."

- "Tôi không sao đâu thưa ngài." Dickson phản đối, "Tôi phải ra ngoài làm việc, chúng tôi sắp có khách."

- "Những người khác có thể đợi mà." Rose nói với ông.

- "Đúng vậy , khách có thể đợi được, cô gái trẻ à."

 

Rose quay lại, ngạc nhiên bởi giọng nói đằng sau mình. Một người đàn ông đang đứng ở ngưỡng cửa. Ông ta khoảng 50 tuổi, tóc nâu, gầy. Ông ta đăng mặc một bộ suit khá chật. Rose nghi rằng cái áo Jacket sẽ bục ra mất. Nhưng khuôn mặt ông tròn và có vẻ tốt bụng. Đôi mắt lấp lánh sự quan tâm và thân thiện. Ông nhìn qua Rose và thấy Dickson sụp xuống sofa. Ông nhanh chóng lại gần, lẩm bẩm "Xin phép" khi bước qua Rose. Cô đi theo ông đến ghế sofa và đứng ở bên cạnh khi thấy ông dựa vào Dickson.

- "Tôi không sao, thưa ngài." Tiếng chuông reo, và ông cố gắng đứng lên.

Nhưng người mới đến đã ấn ông trở lại ghế sofa, "Thôi nào, ông hãy ngồi đây một lúc. Hãy để mọi việc cho chúng tôi. Dilys có thể nghe cửa."

Ông hét lên về phía cửa "Đưa họ vào thư viện , Dilys."

- "Người đàn ông và cô gái này đã giúp tôi, thưa ngài." Dickson nói. "Tôi đã... bị tấn công." Ông dường như ngạc nhiên bởi những gì mình vừa nói, giống như những gì đã xảy ra với ông chưa hề xảy ra...

- "Bởi ai?

Dickson lắc đầu. "Tôi không chắc , thưa ngài. Tôi không nhìn thấy. Nhưng họ có hỏi tôi, họ hoặc một người ở đó, tôi nghĩ vậy."

- "Câu hỏi là gì?"

- "Về tối nay. Về các vị khách."

Sir George đưa tay ra khỏi ghế sofa và hạ người xuống bằng người hầu cận của mình. "Họ đã tìm thấy chúng ta." Ông thì thầm, bé đến mức Rose chỉ có thể lắng nghe thật kĩ. Cô nhìn sang Doctor, và anh ấy cũng đang nghe ngóng.

- "Những người này đã cứu tôi." Dickson nói.

Sir George đang nhìn chằm chằm vào khoảng không, nhưng việc Dickson nói đã đưa ông ta về với thực tại. "Tôi đã mắc nợ hai người." Ông nói, "Mắc nợ rất nhiều, tôi xin cảm ơn. Ông đứng dậy, nâng cao vai và chìa tay cho Doctor. "Sir George Harding, thực sự xin lỗi nếu hai người không được thoải mái."

- "Không sao." Doctor nói và bắt tay ông ta.

Rose nhún vai và bắt tay với Sir George khi Doctor đã xong. "Rose Tyler" , cô nói và mỉm cười. "Và đó là Doctor"

- "Một thầy thuốc sao?"

- "Cũng không hẳn." Doctor nói. "Nhưng tôi biết khá nhiều. Ông đang mong đợi gì sao?"

- "Không." Sir George nói ngay."Chà, thì cũng không còn ai ở đây nữa. Đã có vài việc xảy ra ở đây vài tháng qua. Những người có ít nhiều tài sản đều đang rất sợ hãi.

Doctor gật đầu, như thể anh đã hiểu hết. "Có lẽ là nhiều hơn vài người đấy."

- "Họ đang chờ khách tới.." Rose nhắc nhở. "Chúng ta nên đi khỏi đây thôi, nếu ông Dickson không sao."

- "Tôi không sao đâu, thưa cô. Cảm ơn cô."

- "Chúng tôi có một bàn rất rộng." Sir George nói. "Ít nhất thì cũng xin được mời hai người một bữa ăn tối cùng gia đình." Ông ấy trông có vẻ thực sự mong muốn cả hai người ở lại.

- "Cảm ơn ngài, Sir George," Doctor nói. "Nhưng chúng tôi cần lên đường."

- "Có lẽ là chúng tôi sẽ ở lại lần sau." Rose nói.

- "Ít nhất cũng để tôi đãi hai người một bữa tối chứ?"

- "Ở thư viện à? Doctor hỏi.

- "Có quan trọng địa điểm ăn không?"

- "Có chứ, tôi rất thích sách."

Rose hắng giọng. "Tôi cũng muốn một chút đồ uống nữa." Cô nói, "Tôi có thể rửa tay không?"

Doctor ngay lập tức để ý khi Rose đưa bàn tay ra, đầy bùn và có cả máu khô.

- "Nó vẫn đang chảy máu hả? Anh có thể giúp lành lại bằng cái tua-...."

- "Không sao." Cô nói nhanh, "Em không sao. Chỉ cần gạt bùn đi và rửa bằng nước sạch thôi."

Sir George bước lại chỗ cô, mặt hơi tái đi. "Tôi xin lỗi." Ông nói. "Máu. Không nhiều, nhưng chỉ cần nghĩ về nó ... ". Ông thở dài và gượng cười. "Xin bỏ quá cho. Chỉ cần nó không hại gì là được."

"Tôi sẽ chỉ cho cô Tyler đây phòng tắm cho khách." Dickson nói. "Ít nhất tôi có thể làm điều đó."

- "Tốt lắm." Sir George mỉm cười với Rose. "Đến ngay với chúng tôi nhé." Ông nở nụ cười rộng hơn khi nhìn vào cánh cửa phòng. "Giới thiệu với bà, đây là cô Tyler và đây là Doctor..." Ông quay ra nhìn Doctor, nhưng không nhận được sự giúp đỡ gì thêm, "và the Doctor." Ông kết thúc.

Người đàn bà đi vào. Bà nhìn trẻ hơn nhiều so với ông George, nhưng Rose nghĩ bà già hơn vẻ ngoài của mình. Bà cao và gầy, quần áo lịch sự chuẩn bị cho bữa ăn tối. Tóc bà được buộc lên cẩn thận, màu sáng xám và một ít dấu vết của màu tóc vàng đã cũ.

- "Đó là vợ của tôi. Anna." Sir George nói, tình cảm của ông giành cho bà được thể hiện hết qua giọng nói.

- "Mọi người đều ở đây rồi, chỉ cần ông vào bàn thôi." Anna nói, Rose có thể nhìn thấy những quầng mắt lo lắng của bà mặc dù bà đang mỉm cười. "Hầu hết mọi người đã đến.  Knew Oblonsky sẽ tới sau." Sir George lẩm bẩm, vậy chúng ta còn chờ ai nữa? Repple và bạn của anh ta hả?"

- "Không. Mr Repple đã ở đây rồi. Chỉ còn Painted Lady thôi."

Mọi thứ trong nhà tắm đều lớn và chắc chắn. Ngay cả cái vòi trên chậu lớn cũng to và có tai gắn bằng bạc.  Rose giành vài phút để rửa tay trong nước ấm, ngắm nhìn hình ảnh mình mờ ảo và nhạt dần. Dickson đã lấy chiếc áo choàng của cô, và cô cảm thấy bớt lo lắng về cái áo màu xanh nhạt mà cô nhìn thấy Anna mặc. Và không ai có nhận xét gì về quần áo của cô, cánh này hay cách khác. Có vẻ là Doctor đã đúng, họ đơn giản chỉ việc hòa nhập, mặc dù cách tiếp cận không được chính thống cho lắm.

Rời khỏi phòng tắm, Rose bước xuống hành lang về phía cầu thang, Ít nhất thì, cô nhận ra sau khi đi qua vài cánh cửa đóng, cô nghĩ đường này dẫn quay trở lại cầu thang. Có lẽ phòng tắm nằm bên trái của họ. Phải không nhỉ? Cô tạm dừng, cố gắng nhớ lại. Có một khúc cua trong hành lang ở phía trước cô. Cô có nhớ nhầm không nhỉ? Có lẽ cầu thang nằm ở hướng bên kia.

Nhưng không phải. Cô quay lại và đi theo hướng khác, cũng không được. Một cánh cửa ở gần cô mở ra. Một khuôn mặt đang nhìn chằm chằm ra bóng tối bên ngoài. Một cậu bé khoảng 10 tuổi, mái tóc mào gà. Mắt cậu mở to khi nhìn thấy Rose, và cậu đóng cửa lại.

- "Không, chờ đã." Rose gọi cậu bé. "Chị đang bị lạc, em có thể giúp chị không?"

Cánh cửa mở ra một lần nữa, lần này thận trọng hơn. Cô có thể nhìn thấy bóng dáng của cái đầu cậu bé. "Chị là ai, chị đến để dự tiệc phải không?"

-"Chị chỉ đang tìm đến thư viện thôi. Chị đang tìm một người bạn ở đó và sẽ uống một chút nước trước khi đi."

Đầu cậu bé ló ra trong ánh sáng và quan sát cô. "Em phải đi ngủ." Cậu nói.

- "Chỉ cần chỉ cho chị cầu thang ở chỗ nào thôi. Chị sẽ tìm được đường từ chỗ đó." Cô tiến lại gần cậu bé, cẩn thận không làm cậu hoảng sợ. "Chị là Rose, rất vui được gặp em."

Cậu bé hít một hơi, và bước ra ngoài hành lang. "Freddie." Cậu nói.

Trong ánh sáng, cô chỉ có thể thấy là cậu rất nhợt nhạt. Ánh mắt có lẽ là tối đậm nhất trên người cậu. Và một khuôn mặt trắng bệch, mái tóc mào gà, và một bộ đồ ngủ xanh nhạt. Mặt cậu có lẽ giống với Anna lúc còn trẻ. Rose có lẽ đã phì cười với sự xáo trộn hình ảnh này,  nhưng cô nhìn thấy cái nạng. Cậu bé mang một cái nạng dưới tay trái và bước đi bằng nó. Cô cố gắng không nhìn, nhưng điều đó làm cậu bé nhận thức được rằng cô đang để ý.

- "Em có thể đi mà không cần nó." Cậu nói, "nhưng nó sẽ khó hơn khi em mệt."

Khá lắm, Rose, cô nghĩ.

- "Em không nên ở trên giường. Ba và mẹ em đang có một bữa tiệc và rất nhiều khách,"

- "Mẹ và bố dượng." Cậu chữa lại. "Em nói rồi, họ nghĩ em đang ngủ, nhưng em muốn biết có ai sẽ tới. Thỉnh thoảng họ sẽ cho em ở lại."

- "Nhưng không phải tối nay."

Cậu ấy lắc đầu, "Họ đang ở trong thư viện à?"

Rose gật gật cái đầu.

- "Em sẽ chỉ cho chị lối đi bí mật." Freddie nói. Cậu đi xuống hành lang nhanh đến đáng ngạc nhiên, chẳng hề cần phải sử dụng đến cái nạng. "Đi thôi."

Rose đi theo cậu qua một lối đi khác, chật hẹp hơn và những bức tường lát gỗ tối màu. Cậu tạm dừng vài bước trước một cánh cửa nhỏ.

Shhhh. Freddie đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng. "Chúng ta phải im lặng. Nói thì thầm thôi, nhưng không được để họ nghe thấy, nếu không..."

- "Hoặc là cha dượng sẽ cho em một trận à?" Rose tự hỏi, ông ấy trông không giống người như vậy, nhưng cô nghĩ chắc là Freddie không muốn làm cha dượng tức giận.

Cậu bé trả lời làm Rose ngạc nhiên. "Ông ấy không dám làm vậy đâu." Cậu nói thì thầm, rồi cậu mở cửa và bước qua.
 

Rose đi theo và thấy mình đang đứng trong một phòng trưng bày bằng gỗ chật hẹp. Freddie ngồi trên sàn bên cạnh chiếc nạng của cậu. Cậu lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút chì và đang viết gì đó. Cậu lại đặt ngón tay lên môi khi thấy Rose, và ra hiệu cho cô ngồi xuống bên cạnh trên cái sàn gỗ. Rose cúi xuống. Cô có thể nghe được âm thanh từ căn phòng bên dưới, và cô có thể thấy phòng trưng bày ở ngay phía trên của thư viện.

Xa chỗ họ có một cái giá sách bằng gỗ, đầy những cuốn sách đầy bụi. Và có một cầu thang nhỏ đi xuống thư viện. Cái thư viện to như phòng vẽ vậy, và mỗi bức tường đều được che phủ bằng giá sách. Cô chỉ có thể nhận ra cánh cửa khi Dicson mở ra và đi vào. Ông ta dường như đã hồi phục và đeo một đôi găng tay màu trắng. Ông ta đang mang một cái khay bạc tròn và những cái cốc trên đó. Rose nhìn ông ta bước qua chỗ Doctor và Sir George đang đứng cùng vài người khác nữa.

- "Đó là bạn của chị hả?" Freddie thì thầm và chỉ vào Doctor.

- "Uh, đó là Doctor." Cô ngả về phía trước để xem cậu bé đang viết cái gì.

Nhưng Freddie ngay lập tức gập cuốn sổ vào. "Riêng tư."

- "Chị xin lỗi. Những người khác là ai vậy?"

Freddie rướng người ra trước để nhìn thấy dễ dàng hơn. Rose tự hỏi không biết liệu những người kia có chú ý thấy họ không, nhưng phòng trưng bày thiếu sáng và dường như không ai nhìn lên cao như vậy.

- "Chị biết mẹ và ba rồi." Freddie thì thầm, chỉ vào hai người họ.

Rose gật đầu, "Cha dượng, em nói vậy mà."

"Ba em chết khi em hai tuổi. Sau đó bọn em chuyển đến đây."

- "Chị rất tiếc." Rose nói, nhưng cậu bé dường như không lắng nghe.

Freddie chỉ vào một người đàn ông to lớn, bờ vai lực lưỡng, và có khuôn mặt tròn. Ông ta có một bộ râu dày rậm rạp đen như mái tóc của ông vậy, và đang mặc một bộ quân phục màu trắng. "Đó là Colonel Oblonsky, ông ta đến đây nhiều lần để gặp Ba, và họ nói chuyện trong phòng nghiên cứu." Freddie khịt mũi và cười khúc khích, "Ông ta đưa tay lên chào em và gọi em là Sir."

Rose mỉm cười cùng với cậu. Colonel nhìn nghiêm túc vậy thật khó tưởng tượng ra ông ta chơi với trẻ con. "Và hai người kia?" Cô chỉ vào một cặp nhìn yếu ớt ngồi ở bên phải bàn đọc sách, đang nói chuyện với mẹ của Freddie. Cả hai nhìn cứ như 70 tuổi, một người đàn ông có khuôn mặt mỏng và gần như hói, da đầu của ông nhăn nheo và lốm đốm. Và người phụ nữ gầy đến mức thảm thương, mái tóc trắng như vải cotton và có cằm và mũi nhô ra. Người phụ nữ làm Rose nhớ đến mụ phù thủy độc ác trong truyện Bạch Tuyết, và cách diễn tả này còn nhân từ chán.

- "Họ là họ hàng của mẹ, hoặc kiểu như vậy." Em gọi họ là Cậu Alex và Dì Nadia. Họ rất tốt bụng."

Chỉ còn lại duy nhất một người, một người đàn ông đang uống nước từ khay của Dickson. Ông ta đến tham gia cùng Colonel Oblonsky, người đang chào mừng ông ta nồng nhiệt.

- "Lord Chitterington," Freddie nói, "Ông ta làm việc cho chính phủ. Chính phủ nước Anh." cậu thêm vào, sợ rằng sẽ có sự nhầm lẫn. "Cha nói không cho ông ta chơi với em vì ông ta thô lỗ và em thì không được để bị thương."

Colonel Oblonsky và Lord Chitterington đang đứng ngay dưới phòng trưng bày. và Rose tiến tới trước cố gắng nghe xem họ đang nói gì. Họ nhìn có vẻ rất vội vàng. Nhưng cô chỉ có thể nghe được vài từ nói to của Oblonsky.

- "Cậu nói với Reilly chưa?" Ông hỏi . "Ông ta có đi cùng chúng ta không?"

Lord Chitterington trả lời bằng cái giọng bé đến mức Rose không thể nghe ra. và Oblonsky lẩm bẩm gì đó trả lời lại.

Nhưng Rose không còn lắng nghe nữa. Cô đã bỏ lỡ mất những vị khách khác. Xa bên dưới phòng trưng bày có thêm hai người nữa. Cô vừa đủ tầm nhìn để thoáng qua họ, Sir George rời Doctor và đi đến bên họ. Giọng của họ rõ ràng, truyền đến phòng trưng bày nơi Rose và Freddie đang đứng.

- "Tôi tin là hai người không phiền lòng với công ty của chúng tôi." Sir George đang nói.

- "Họ là ai thế?" Rose lẩm bẩm với Freddie, bổng dưng sợ rằng người đàn ông phía dưới có thể nghe thấy cô nói.

Freddie nhún vai và lắc đầu. Rose căng tai nghe, chú tâm đến mức cô nghe thấy cả tiếng đồng hồ tick tok dưới phòng trưng bày.

- "Xin thứ lỗi, Sir George." Một trong hai người trả lời. Giọng của ông trong và không có trọng âm. "Thị trưởng Aske và tôi đã đi một ngày dài, và ngài sẽ phải đánh giá cao điều đó khi tôi nói tôi không có xu hướng tiết lộ hết cả kế hoạch ra ngoài."

- "Dĩ nhiên rồi. Tôi hiểu thưa ngài."

Người đàn ông thứ hai - thị thưởng Aske nói "Nhưng Repple sẵn sàng giúp đỡ mục đích cao cả của ông. Như chúng ta có thể thấy, có sự giống nhau giữa hoàn cảnh của chúng ta."

- "Hay đúng hơn là hoàn cảnh của cậu bé." Người thứ nhất - Repple - thêm vào, Rose thấy Freddie cau mày trước những từ đó. Có lẽ họ đang nói về thằng bé khác cũng nên.

- "Ngài thật tốt bụng. Và thật tốt khi ngài chấp nhận lời mời của tôi." Sir George nói, "Xin thứ lỗi, thưa ngài. Nhưng tôi không chắc ngài có thích cách giải quyết đó không?"

- "Cho đến khi ta có thể sử dụng đúng danh hiệu của mình mà không phải sợ sệt gì. Hãy cứ gọi ta đơn giản như Repple vậy."

Âm thanh của các vị khách dường như lớn hơn, có lẽ họ uống rượu và cảm thấy thoải mái hơn. Điều đó làm cho việc nghe lén khó khăn hơn khi những từ ngữ kì lạ vang lên chỗ này chỗ khác. Bên cạnh Rose, Freddie ngáp dài.

- "Chị nghĩ vậy là đủ rồi." Rose thì thầm. "Em cần trở lại giường ngủ đi."

Cậu bé nhìn một lát như thể sắp phản đối, nhưng cậu lại ngáp một lần nữa, và điều đó thuyết phục cậu và cậu gật đầu. Rose giúp cậu đứng dậy và họ lặng lẽ rời khỏi phòng trưng bày và quay trở lại con đường chật hẹp.

Trên đường trở lại phòng mình, Freddie phải dùng đến cái nạng.

- "Chân em thế nào rồi?" Rose hỏi.

- "Nó mệt hơn." Freddie nói. "Mẹ muốn em dùng nạng ở nhà để em không bị mệt hoặc bị thương. Em không dùng nó ở ngoài. Làm vậy nhìn thật yếu đuối"

Họ đã đến phòng của cậu bé. Freddie mở cửa, và dừng lại một lúc để chỉ cho Rose hướng tới cầu thang. Cậu bước vào trong phòng, sau đó lại quay trở ra và nói : "Cảm ơn chị, Rose."

Cô cười. "Vì cái gì thế? Em mới là người giúp chị, nhớ chứ?"

Cậu gật đầu, bỗng dưng trở nên nghiêm túc. "Cũng khá vui, thấy được những sự trưởng thành." Cậu lại ngáp lần nữa và bước vào trong phòng. "Tạm biệt." Cánh cửa phía sau cậu lặng lẽ đóng lại.

- "Mọi người nhìn có vẻ tốt." Rose nói. Cô đã tìm được đường đến thư viện và Doctor giới thiệu cô với mọi người mà Freddie đã nói. Rose ấn tượng vì cậu nhớ được tên của tất cả bọn họ.

Cậu Alex và dì Nadia, Doctor đã giới thiệu họ là Bá tước Alexander và Bá tước phu nhân Nadia Koznyshev. Dựa vào ngữ điệu thì Rose đoán họ là người Nga.

Hai người đàn ông đứng dưới phòng trưng bày, Repple và Thị trưởng Aske, đều cao và gầy, nhìn như những người lính, họ ăn mặc khá đẹp trong bộ suit tối màu.

Aske có vẻ trẻ hơn, có lẽ ở tuổi 20, mái tóc nâu sáng và một ít tàn nhang trên khuôn mặt. Anh ta đứng thẳng, và bàn ta luôn để trong túi áo Jacket. Repple có nước da tối hơn, mái tóc đen như màu đen đêm, đẹp trai và cân đối. Rose nhận ra mình nhìn anh ta khá lâu,

Nhưng có chuyện gì đó với bầu không khí trong thư viện khi mọi người đang đợi vị khách cuối cùng đến, cảm giác căng thẳng và lúng túng.  Rose đoán là sự có mặt của cô và the Doctor là tác nhân kìm nén nó lại. Cô có cảm giác rằng mọi người đều đang đợi họ rời đi để họ có thể làm những điều mà họ thực sự muốn làm. Sương mù trở nên dày đặc khi họ quay trở lại con đường đến chỗ TARDIS đang đậu. Cánh cửa đã bị đóng, và Doctor khó chịu ra mặt khi nó bị khóa lại.

Anh thở dài và rút ra chiếc tua-vit siêu âm từ túi của chiếc áo khoác.

- "Anh không biết là họ đang làm gì," Doctor nói, chĩa tua-vit vào chiếc khóa, "Nhưng họ chắc chắn đang giấu diếm điều gì đó".

- "Điều đã khiến cho Dickson bị tấn công phải không?"

Âm thanh của chiếc tua-vit kêu lên và khóa cổng mở ra, "Sir George nghĩ như vậy, nhưng ông ta không thừa nhận điều đó." Anh đẩy chiếc cửa lại và nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt.

- "Có lẽ không liên quan đến chúng ta." Rose nói, "Chúng ta nên làm gì đây, ngồi quanh đến sáng hay là đi thôi?"

- "Liên quan hơi bị nhiều đó." Doctor nói. Anh không bước vào sân trong, chỉ đứng ở cánh cửa và nhìn vào trong. Anh tránh sang một bên để Rose có thể nhìn vào bên trong cái sân.

Cái sân trống rỗng.

- "Bởi vì," Doctor tiếp tục nói, khi trời bắt đầu đổ mưa. "Có thể người tấn công Dickson đã lấy mất TARDIS rồi."

>> Xem tiếp phần 2 tại trang 2



12


Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| http://yeudw.com/?Layout=baiviet&id=233