Tượng đá của Rose: The Stone Rose (10th Doctor and Rose) | Linh Hellangel

Tượng đá của Rose: The Stone Rose - Chap 1

Khi Rose bình tĩnh lại từ cú shock nhìn thấy tượng đá của mình ở bảo tàng Anh quốc, cô cảm thấy khá thích thú. "Tuyệt quá." Cô nói. "Mẹ hiểu điều đó nghĩa là gì không? Nghĩa là chúng ta phải ở..." Cô kiểm tra lại, "Rome vào hai thế kỉ trước. Điều đó có tuyệt không?"

- "Chúa ôi." Một giọng từ đằng sau vang lên. "Cái này nhắc tôi nhớ đến một cô gái tôi biết. Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy thế?" Doctor bắt kịp họ và tặng Rose một nụ cười làm cô tan chảy, thậm chí có thể làm cả cái tượng đá kia tan chảy nữa. Cô mỉm cười lại với anh.

Jackie cúi xuống đọc thông tin dưới tượng đá. "Đây này, nó nói nó là tượng đá của nữ thần Fortuna." Bà nói. "Đừng có nói là tôi đã sinh ra một nữ thần nha. Howard sẽ chẳng tin điều đó đâu."

- "Fortuna, nữ thần may mắn của Roma." Doctor nói với bà. "Được hình dung với một chiếc sừng chứa đồ ăn vô tận."

- "Nói với họ là ở đây cái sừng cũng chứa được khá nhiều đấy." Jackie nói.

Doctor nhìn vẻ thích thú.

Bức tượng của Rose đang ôm cái sừng, tràn ngập hoa và quả bằng đá trong vòng tay của mình. Tay còn lại thì không được bình thường, cổ tay sưng lên so với phần còn lại. Rose giơ hai tay mình lên xem xét, "Hi vọng là nó chưa được hoàn thành xong.", cô nói.

"Rose này, cô ta đang đeo khuyên tai của con đó." Jackie nói.

Rose lấy một cái khuyên của mình ra để so sánh. Đó là hình một cái đĩa bạc với một vòng xoắn xuất phát từ bông hoa ở chính giữa. "Không thể tin được." Cô nói. "Giống đến từng chi tiết. Cô thảy cái khuyên tai xuống túi áo jacket của mình và mỉm cười. "Có vẻ như em sắp có một chuyến đi trước mắt và hóa thân thành một người mẫu. Em lúc nào cũng muốn vậy."

Mickey chau mày, "Khi bạn anh muốn chụp em một tấm, em lại từ chối."

Rose thở dài, "Ừ, nhưng nằm trên tấm thảm da cừu trong chiếc áo choàng của em để bạn của anh chụp ảnh thì không giống làm một nữ thần cho những người Roman cổ."

The Doctor đeo kính vào và xem xét cánh tay còn lại của bức tượng. "Hmm." Anh nói.

- "Có chuyện gì sao?" Rose hỏi.

- "Bức tượng đang đeo cả cái nhẫn của em kìa."

Rose cúi xuống nhìn chiếc nhẫn bên tay phải của cô. "Thì nó đeo cả khuyên tai của em mà."

Doctor cau mày. "Họ thường làm phần thân riêng biệt, sản xuất đại trà chúng, sau đó làm phần đầu sau. Có vẻ như nhà điêu khắc này say mê em đến nỗi khắc tất cả mọi thứ trên người em vào."

- "Và cái đó nói lên điều gì?"

Doctor đi vòng xung quanh và vất cho cô một nụ cười máy móc. "Tôi khá chắc đó không phải là bức tượng."

Rose cảm thấy không thoải mái khi rời khỏi bức tượng sinh đôi của cô. Nhưng Doctor đã nói vậy, nếu cô cứ đứng nhìn nó mãi, thì nó sẽ chẳng bao giờ được tạo ra và điều đó cuốn họ vào một nghịch lí khủng khiếp. Vậy nên cô rời đi, quay trở lại cái chân khổng lồ bằng đá - "À, lỗi tại tôi." Doctor nhận xét.

- "Lời trăn chối cuối cùng của Ogre - nhựa thể sống. Tôi đã đánh bại hắn, và đẩy lùi hắn vào khoảng 200 trăm năm trước công nguyên hoặc đại loại thế. Tôi nói, 'Hãy nhận lấy đi, đồ quỷ dữ'. Hắn trả lời, 'Ngươi không bao giờ có thể đánh bại ta' , và tôi lại nói 'Đừng có tự tin như vậy...'

- "Nó nói nó đến từ một bức tượng đá khổng lồ." Mickey vội vã chỉ ra.

- "Thì chúng có thể nói vậy" Doctor nói, họ đi qua người thợ săn, đi qua những chiếc đầu bằng đá, những ánh nhìn của mấy cái đầu dường như có liên quan đến Rose.

Họ lạc mất Doctor ở bảo tàng Ai Cập một lần nữa, Jackie thì đang tìm xem bà có thấy tấm thiếp nào từ cô con gái bằng đá của mình không. Rose và Mickey đứng cạnh nhau ở lối vào và đứng chờ.

- "Em thấy sao về nó?" Mickey hỏi sau giây phút im lặng. "Không phải nỗi ám ảnh thường gặp, cái này ấy, phải không?"

Mickey ngượng ngùng, gằm mặt xuống sàn.

Rose mở to con mắt. "Sao thế? Có chuyện gì tệ sao? Anh không bị cướp hay gì đó chứ? Hay là anh thấy một cô gái trong cửa hàng lưu niệm và anh không muốn nói với em?"

Mickey chau mày thay cho nói không, nhưng vẫn còn ngượng ngùng.

- "Thôi nào, nói em nghe đi." Cô giục.

Mickey hạ vai xuống, cố gắng lấy chút dũng khí. "À thì, anh đang làm mấy việc tình nguyện. em biết đó, trẻ con và mấy thứ tương tự."

Rose cười vui vẻ. "Điều đó tuyệt vời mà."

Cậu nhún vai, ngượng ngùng thêm một lần nữa.

- "À, thì em đi quanh vũ trụ và làm những điều tốt đẹp, anh nghĩ là mình nên làm gì đó tốt ở đây."

Doctor bắt kịp họ. "Đừng nói với anh ta." Mickey thì thầm.

Rose thở dài, bực bội. "Vì là một người tốt thì không hay chút nào, đúng không?"  Nhưng cô không thể nhịn vươn tay lên búng Mickey một cái vào má.

Jakie cũng đến chỗ họ, việc săn bưu thiếp của bà không được thành công cho lắm. Và bốn người họ đi ra ngoài đón ánh nắng mặt trời.

- "Chà, vậy thì tạm biệt. Nhớ bảo trọng, đừng làm điều gì dại dột đó." Doctor nói khi họ bước đến cuối cùng  lối ra của bảo tàng, vẫy tay với Mickey.

- "Cái gì? Cậu đã đi rồi sao? Ít ra cũng để tôi tạm biệt đứa con gái duy nhất của mình trước khi cậu lại kéo theo nó đi nữa chứ." Jackie phàn nàn.

- "Chúng tôi rất muốn ở lại." Doctor trân trọng nói, tay đặt lên vai của Rose. "Rất rất rất rất muốn như vậy, nhưng tôi lo là chúng tôi còn có cuộc hẹn phải giữ."

- "Có hả?" Rose hỏi.

- "Đó là điều hiển nhiên mà." Doctor nói. "Chúng ta sẽ đến Roma cổ đại."

- "Chờ đã." Jackie đuổi theo họ. "Mẹ nhìn thấy Roma đó ở trên TV rồi. Cẩn thận nhé con gái."

Rose mỉm cười. - " Mẹ nhớ mặc áo choàng vào đó, con có thể tự lo được mà."

**********

Rose vấp vào bảng điều khiển khi TARDIS lệch sang một bên. Doctor đang hăm hở quanh bộ điều khiển màu bạc ở giữa phòng, bấm cái nút bên này, kéo cái cần bên kia, làm vài việc tràn đầy năng khắp phòng.

Cô lưỡng lự bước về phía cỗ máy thời gian có vẻ như đã được ổn định - nhưng phải chờ thêm nữa - vì nó lại xóc về một bên khác. Tấm ga trải giường đang quàng trên vai cô bị rơi xuống, ít nhất thì cũng không làm cô ngã ở lần rung chuyển tiếp theo của TARDIS.

- "Chúng ta sẽ tìm được chỗ để ở thôi." Doctor nói, nhìn cô vẫn đứng thẳng mặc dù có hơi bấp bênh. "Cũng không cần phải mang theo cái giường của em đâu."

- "Cái đó là để mặc, không phải để ngủ." Rose thở dài. "Em đến một bữa tiệc áo choàng, và vẫn chẳng biết làm thế quái nào để quàng nó vào người."

Doctor cười toe toét. "Những cô gái ngoan thì không mặc cái áo choàng đó." Anh nói.

- "Họ không mặc sao?"

- "Không. Và nếu có thì họ cũng không mặc một cái có in hình Winnie the Pooh đâu."

Rose nhìn kỹ tấm ga hơn. ở một góc của tấm ga, Winnie the Pooh đang ăn mật ong, Piglet đang ngồi bên cạnh. "Em không để ý thấy nó đấy." Cô nói.

- "Nhưng em giữ cái ga cũng hay đấy. Biết đâu có một đứa bé nào đó tự dưng sinh ra thì sao. Vậy tôi nên mặc gì đây, hả nữ thần thời trang của Roman?"

Anh vẫy tay. "Ồ, chúng ta có gì ở đây. Chữ R của Rome. và chữ A của Ancient (cổ đại).

- "Còn em thì sao?" Rose hỏi. "Chữ C cho conspicuous (nổi tiếng)?"

Doctor kiên quyết mặc một bộ suit đầu thế kỉ 21, áo thun xanh và một đôi giày hiệu Plimsolls, có vẻ không phải là loại khá phổ biến ở vài thiên niên kỉ trước.

- "Tôi sẽ tìm được gì đó thôi." Anh nói, dựa vào cái điện thoại để bàn.

TARDIS quay cuồng khi Rose nhìn ra ngưỡng cửa. kéo theo tấm ga đằng sau cô. "Sẽ dễ dàng hơn nếu anh sửa vài cái bộ cân bằng của thứ này đấy." Cô gọi.

- "Những thủy thủ giữ thăng bằng kém hơn thứ này đấy." Anh bật cười vui vẻ, trình diễn vài bước đi để chứng minh mình nói đúng.

- "À, thì em cũng chẳng thể làm gì nếu lốc một đống rượu Rum vào người." Cô lảo đảo một lần nữa.
 

TARDIS cuối cùng cũng hạ cánh. Rose mặc một chiếc váy dài đến gót chân màu xanh nhạt, với một chiếc khăn choàng màu xanh đậm phủ trên đầu, che đi mái tóc đã được cuộn vào nếp của mình. Doctor mặc một chiếc áo choàng màu trắng dài đến đầu gối, chiếc tua-vit siêu âm được dắt ở thắt lưng.

- "Hãy hi vọng là chúng ta đang ở Rome thời cổ đại đi." Rose nói. "Anh sẽ bị hành hình tại chỗ nếu anh đi lang thang với cái áo sặc mùi giai cấp như thế."

- "Kiều gì em cũng sẽ cứu tôi mà." Doctor nói.

Anh mở cửa và họ bước ra ngoài - bước chân đầu tiên vào thế giới người ngoài hành tinh hoặc thời gian khác chưa bao giờ mất đi cái hứng thú của nó, cho dù là họ làm điều đó bao nhiêu lần đi nữa.

Họ đang ở trong một thị trấn hay thành phố nào đó, dãy nhà thờ trải dài hai bên đường.

Bầu trời màu xanh, nhưng là màu xanh lạnh hơn so với tiết trời mùa xuân hay mùa thu đến sớm.

Doctor nhìn lên đường chân trời.

- "A ha. Thấy không?" Một cái cột trụ to lớn với hình một cái đầu của người đàn ông ở trên đỉnh. "Cột trụ của Traijan, chắc chắn là Rome rồi."

- "Nó có mùi như mùi ruộng đất vậy." Rose nói, cô chun mũi. Cô bước thêm một bước và nhăn mặt khi đôi sandal của cô dẵm lên một vũng nước. "Và nhìn con đường này - Toàn là nước lụt. Đây là Rome hay Venice thế?"

Doctor nhìn xuống đôi chân cô và nhướng mày. " Chà, chí ít thì nó cũng giải thích được cái mùi rồi nhé."

Rose cau mày. " Anh làm gì... ", sau đó cô nhận ra, "Oh, ừ , ừ, Có phải người Roman sáng tạo ra hệ thống cống rãnh và nhiều thứ khác không?"

- "Cũng khá nhiều." Doctor nói với cô. "Có vẻ như chúng ta không hạ cánh vào phần đẹp nhất của thị trấn rồi."

- "Chắc là không rồi." Rose la lên, vừa lúc một tiếng khóc vang lên ở một con phố gần đó.

Hai người lập tức chạy theo tiếng khóc.

Có ba tên con trai đang túm tụm quanh một người đàn ông đã già tóc xám. Ông ta nằm ở dưới đất, uể oải, nhìn chằm chằm sợ hãi vào con dao đang được vẫy trước mặt mình .

- "Oi." Rose la lên. "Tránh xa ông ta ra."

Những tên kia thậm chí còn chẳng thèm quay lại nhìn cô.

- "Cứu với." Ông già van xin nói. "Làm ơn, cứu tôi."

- "Chỉ cần đưa tiền ra đây thôi, lão già. Làm theo lời tao và chẳng có chuyện gì xảy ra cả." Tên cầm con dao nói.

- "Ở. Bình tĩnh nào." Doctor nói tự tin và bước đến phía họ.

Lần này họ quay đầu lại nhìn, và Rose lợi dụng sự phân tâm này. Có một chồng những chiếc chai lớn đựng đất sét, và một cái hân hạnh được đập vào đầu của tên đang cầm dao. Doctor bước lại và tước vũ khí ra khỏi người tên đó, khi nhiều chiếc chai hơn được ném tới tấp vào hai người bạn của hắn. 3 người đó liền chạy xuống phố, những mảnh chai vỡ dính vào quần áo và đầu tóc họ.

- "Ha." Rose gọi với theo họ, khi Doctor giúp người đàn ông đứng lên. Ông ấy có vẻ run rẩy, thì cũng không có gì phải ngạc nhiên lắm.

- "Cảm ơn hai người nhiều lắm." Ông yếu ớt nói. "Gnaeus Fabius Gracilis xin được hầu hạ hai người."

Những lời giới thiệu sau đó bị tắt ngúm vì cánh cửa ở gần họ bật mở ra. Một người đàn ông đỏ mặt dận giữ nhìn chằm chằm vào đống đồ gốm đổ nát dưới chân mình. "Nhìn đây. Các người đã làm gì với đồ gốm của tôi?"

- "Errr! Đó là họ làm!" Rose nói, chỉ vào 3 người vừa rồi.

Người đàn ông giật mình trước họ và la lên :"Ôi, ôi , ôi." khi Doctor và Rose thực hiện một cuộc rút chạy vội vã theo hướng ngược lại và mang theo Gracilis. "Ông ổn chứ?" Rose hỏi ông ta, khi họ dừng chân tại một nơi an toàn. "Những người đó đã làm gì vậy?"

Người đàn ông lắc đầu - nỗ lực làm cho ông bị lảo đảo.

Doctor lại gần và giữ ông ta lại. "Opps. Ngồi yên nào. Tôi không nghĩ là ông ổn đâu. Có đau không?"

- "Không, không." Gracilis nói. "Chỉ hơi lo lắng thôi, cậu biết đấy... và thú thật là tôi cảm thấy hơi chóng mặt."

Doctor cau mày. "Thật hả? Ông có nhớ hôm nay là ngày nào không?"

- "Tôi không đến mức yếu như vậy." Người đàn ông nói. "Hôm nay là ngày u ám của tháng ba." (Chú thích : Ngày u ám tháng ba là ngày 15/3 , được cho là ngày có nhiều điểm gở.)

Rose gần như nghẹn thở. "Ông có đùa không?"

Gracilis giật mình. "Vậy hả? Tôi nhầm hả? Có phải tại não tôi bị thương không?"

Doctor cau mày với Rose và giành cho Gracilis một nụ cười yên tâm. "Không không, đúng mà. Cá là ông biết đây là năm nào chứ?"

- "Năm nào sao?" Ông hoài nghi nói. "Dĩ nhiên rồi, cảm ơn cậu đã quan tâm, và sự cam đảm của cậu, nhưng tôi rất khỏe, không đến nỗi vậy đâu."

- "Chắc chắn rồi. Ông rất khỏe." Doctor nói, vỗ vai Gracilis và nhăn nhó cười với Rose. Anh thì thầm "Dù sao cũng phải hỏi thử chứ." và nói với cô. "Tôi sẽ tìm ra được năm bao nhiêu sau." "Chà, nói cho tôi biết, ông nhịn đói từ bao giờ thế?"

Gracilis suy nghĩ, "Tôi không biết. có lẽ là hôm qua. Hoặc ngày hôm kia gì đó."

- "Thế thì trước khi định làm gì đó, ông phải ăn cái gì đã. Đi thôi nào."

- "Chúng ta có cần cẩn thận không?" Rose nói. "Anh biết đấy, như là, ờ... ngộ độc thực phẩm chẳng hạn."

Doctor chau mày lần nữa.

- "Được thôi. Cùng đi ăn gì nào." Cô nói. "Chúng ta sẽ đi tìm một nơi đẹp hơn ở thị trấn chứ?"

Gracilis lắc đầu một lần nữa. "Không không, không có thời gian đâu. Tôi phải tiếp tục tìm kiếm."

Doctor nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như thể anh là một bác sĩ thực thụ vậy.

- "Thức ăn và nghỉ ngơi. Ông sẽ chẳng làm được gì nếu thiếu chúng. Và còn , chà, Rose và tôi rất thích một cuộc tìm kiếm, phải không, Rose?"

- "Thích lắm." Rose nói.

- "Vậy thì hãy nói cho chúng tôi biết ông đang tìm cái gì, và chúng tôi sẽ tìm nó cho ông.Thế nhé?"

- "Err..." Gracilis ấm ớ. Nhưng Doctor đã bắt lấy tay của ông và nói "Thỏa thuận thế nhé."
 

Khi họ đến trung tâm thành phố, con đường đã đông đúc hơn. "Giống Oxford ngày giáng sinh ấy." Rose thở hổn hển khi người thứ mười hay mười một gì đó đẩy cô ra khỏi lề đường.

- "Dân số ở Rome là khoảng 1 triệu người." Doctor nói.

- "Thật sao?"

- "Yup. Một, hai , ba... " Anh bắt đầu đếm những người qua đường.

- "Được rồi, em tin anh mà. Nhưng em nghĩ là họ đều đi ngược lại hướng với chúng thì phải." Cô nhảy ra khỏi đường của một người đặc biệt cố chấp và dai dẳng.

- "Và họ đều say."

- "Đó là ngày hội mà." Doctor giải thích.

Doctor lắc đầu. "Nếu không thì sẽ ngạc nhiên lắm. Đối với người Roman, ngày nào cũng là lễ hội hoặc ngày gì đó khác."

Rose cười toe toét. "Họ may mắn đấy."

Cuối cùng thì Doctor cũng xoay sở tìm được đường đến một nơi mà Rose có thể gọi là một quán cà phê nhỏ. mặc dù là nó có cái tên Latin khá dễ thương. Khách hàng chủ yếu mua đồ ăn rồi mang đi, nhưng có vài cái bàn dành cho những người muốn ăn tại chỗ.

- "Kiểu giống Starbucks." Rose nói. Doctor lấy một đống hoa quả, bánh ngọt và ba tách bia cay - cái mà có vị giống như đun sôi giấm với đinh hương - trong khi Rose đưa Gracilis đến chiếc ghế bành. Rose không nhận ra ông ấy xanh xao cỡ nào cho đến khi màu sắc nó quay trở lại mặt của ông nhờ vào bia và bánh ngọt. "Cảm ơn." Ông nói với họ lần thứ 30 gì đó. "Làm sao tôi có thể trả lại cho hai người đây? Hai người phải để tôi tặng một cái gì đó." Ông bắt đầu mở chiếc túi ở thắt lưng ra, có tiếng của những đồng xu đụng vào nhau. "Ồ, chúng tôi không nhận đâu." Doctor nói, đưa tay ra từ chối.

- "Thật đó, chúng tôi làm những điều này cho vui mà." Rose nói với Gracilis, nhìn biểu cảm bối rối của ông. "Vậy ông đang tìm gì thế?"

Khuôn mặt của ông lão lại tái xanh một lần nữa và Rose cảm thấy khá là đáng báo động.

Ông kiên nhẫn và hít một hơi thật sâu. "Con trai tôi." Ông nói.

- "Thằng con trai thông minh, đẹp trai của tôi, Optatus. Nó bị mất tích. Thằng bé 16 tuổi."

- "Và ông nghĩ là cậu bé ở đâu đó ở Rome?" Rose hỏi.

Gracilis thở dài. "Tôi không biết. Gia đình tôi ở vùng nông thôn, nhưng đã tìm ở đó, cả vùng đất quanh đó nữa. Tôi nghĩ đến Rome - Cô biết những chàng trai đó, lúc nào cũng khăng khăng rằng con đường tốt nhất cho mình là lên thành phố. Nhưng tôi đã tìm, đã hỏi, đã cầu xin, nhưng vẫn chẳng tìm thấy dấu vết nào cả."

Chủ quán cà phê, bồn chồn và làm dơ chiếc áo của mình, không cố gắng giấu đi sự tò mò đang nghe trộm cuộc nói chuyện. "Đây, tôi biết ông cần phải làm gì." Ông bỗng nhiên nhảy vào can thiệp.

Gracilis giật mình nhảy ra khỏi chỗ ngồi. "Ông có thể giúp tôi tìm con trai sao?"

- "Không." Người chủ quán nói. "Không hẳn là cậu con trai." Gracilis trùng mặt xuống lần nữa. "Nhưng tôi đoán là có người có thể tìm được."

Ông bước ra từ quầy tính tiền và ngồi xuống cái ghế bành cạnh Rose. Mùi cá tanh của ông còn vượt quá cái mùi giấm từ cốc bia và Rose cố gắng để không nhăn mặt.

- "Ồ, đừng để chúng tôi làm trì hoãn." Doctor nói.

Người chủ quán hít một hơi lớn. "Có một cô gái này, đây. Họ nói cô ấy có thể tiên đoán tương lai, mọi thứ, chỉ cần nhìn vào các vì sao."

- "Một nhà chiêm tinh học?" Gracilis hỏi.

- "Chính là nó." Người chủ quán trả lời. "Tôi từng nghe cô ấy dự đoán Hadrian sẽ cho xây lại Pantheon. Và sau đó anh ta làm thật."

- "Đó chưa là gì cả." Một người khách từ chiếc ghế bành cạnh đó nói qua một miệng đầy bánh mì và pho mát. "Cô ta nói tôi sẽ có một cái thuyền cực lớn với - và nó trở thành sự thât."

- "Ừ, đó." Chủ quán nói. "Tôi nghe cô ấy nói Ai Cập sắp sửa tàn lụi vài chục năm nữa. Tôi đang nghĩ đến chuyện chuyển nhà sang một nơi an toàn."

Rose nói. "Ồ thôi nào, anh đang cố gắng trọc ai vậy? Chiêm tinh học là tin đồn vớ vẩn."

- "Em có thể nói vậy." Doctor nói.

Cô nhướng mắt lên nhìn Doctor.

- "Thôi nào. Anh không định nói với em là anh tin mấy thứ này đó chứ?" Nhưng Doctor ngắt lời cô khi Gracilis đứng lên khỏi chỗ ngồi. "Hãy nói tôi biết người phụ nữ nối tiếng ấy ở đâu? Làm sao tôi tìm được cô ấy?"

Khi người chủ quán chỉ đường, Doctor và Rose cũng đứng dậy, và Doctor đang nhồi nhét cái bánh cuối cùng vào miệng trước khi rời đi.

Gracilis quay sang họ. "Bạn tôi, tôi rất cảm kích sự trợ giúp của hai người, tôi sẽ rất vinh hạnh nếu được mời hai người tới nhà của tôi. Nhưng tôi sẽ không lợi dụng lòng tốt của các bạn thêm nữa."

- "Ông cứ đùa." Doctor nói.

- "Chúng ta chuẩn bị mất đi một cơ hội được gặp người phụ nữ có thể tiên tri thấy tương lai, phải không Rose?" Anh nhìn cô và cười toe toét.

Cô cũng cười đáp trả lại. "Không còn cơ hội nào luôn ấy."
 

(to be continue)



12


Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| http://yeudw.com/?Layout=baiviet&id=234