[Relive] The Snowmen - P2

Câu đố “Một từ”

    Buổi sáng ngày hôm sau, buổi sáng của ngày Giáng sinh, mặt trời đã lên cao ban phát những tia nắng ấm áp của mình đi khắp các phố phường của thủ đô, đánh tan đi thảm tuyết rơi dày đặc của buổi tối ngày hôm trước. Một chiếc xe ngựa dừng lại ở phía trước cửa dinh thự của đại úy Latimer. Cô hầu gái đã đứng sẵn ở cửa để chuẩn bị tiếp đón. Một thiếu nữ bước xuống, cô mặc một bộ váy màu xanh dương với tóc đã được buộc lên cao gọn gàng. Cô mang một phong thái ung dung và sang trọng, với cằm luôn ngẩng cao và lưng thẳng, cô nở một nụ cười vô cùng tự tin chào cô hầu gái, và cô chính là Clara.

“Chào buổi sáng, Alice. Hôm nay trông cô thật là lộng lẫy đó.”

“Nữ gia sư chỉ nên đi vào bằng cửa sau nếu như không được hộ tống bởi lũ trẻ, thưa cô Montague.” Nói rồi, Alice quay mặt đi, cô cố tránh những cái nhìn trực tiếp. Clara thấy vậy cũng nghiêng mắt, cười tủm tỉm. Họ đang giấu đi những sự thân thiết vốn có của mình khi đang đứng ở trước ngưỡng cửa của dinh thự. Clara tiếp tục cuộc trò chuyện:

“Bọn trẻ thì thế nào rồi, chúng còn háo hức đón chờ ngày mai chứ?”

“Ôi Francesca thì vẫn vậy, còn Digby thì nói rằng cậu ấy luôn nhớ cô mỗi ngày. Và đại úy Latimer cũng đang rất muốn gặp cô ngay bây giờ.”

“Đương nhiên rồi, tôi vào ngay.” Clara sau đó xách theo chiếc cặp và bước vào trong nhà.

Clara cũng chả có nhiều hành lý lắm, cô chỉ mang theo một chiếc cặp xách cầm tay, bên trong chứa bộ váy màu đỏ cô đã mặc ngày hôm qua khi vẫn còn phục vụ ở quán ăn đó. Cô đã thay vội vã trong chiếc xe ngựa khi đang trên đường tới đây, mọi đồ dùng cá nhân quan trọng khác cô đều để nó ở nơi này, nơi cô sẽ dành phần lớn thời gian của mình.

Đã gần 1 năm rồi, Clara ở đây với những đứa trẻ nhà Latimer. Một cuộc trò chuyện tình cờ đã ngài Đại úy tin tưởng cô để giao trọng trách chăm sóc những đứa con của ông ấy, nhưng khi được hỏi về tên của mình, Clara lại nói rằng cô là Montague. Mẹ của chúng đã mất cũng lâu, đại uý thì lại là một người cha quá lễ nghi và xa cách, ông không thể nào biết cách để trở thành một người cha của chúng, do đó ông vẫn phải tìm thuê những cô nữ gia sư, những người trông trẻ, để thay ông nuôi dạy những đứa con. Tuy vậy, hai đứa trẻ cũng chả thể nào đồng thuận với ai cả, nhiều người đến rồi cũng đi. Người trông trẻ trước của chúng thì lại gặp một tai họa. Nhưng Clara thì khác, hai đứa rất yêu quý cô, và dường như cô đã trở thành một phần không thể thiếu của gia đình nhà đại uý.

Đại úy Latimer đang chống tay vào giá sách kê đằng sau bàn làm việc của ông, tay phải ông mân mê một tấm bưu thiếp của một vị khách nổi tiếng với một yêu cầu kỳ quặc và gấp gáp. Tiến sĩ Simeon đến từ học viện Great Intelligence. Ông ta đến với một lời đề nghị mua cái ao hồ của dinh thự Latimer. Cái ao nằm ở ngay phía trước cửa dinh thự, ở trên chính con đường rộng lớn tại tiền sảnh tạo thành một lối đi vòng qua hồ cho những chiếc xe ngựa khi đến thăm, Clara khi đến cũng thấy chiếc ao này. Nhưng đây cũng chỉ là một cái ao bình thường với một đài phun nước, vào mùa đông cả mặt hồ này đã đóng băng. Nhưng tiến sĩ Simeon đã yêu cầu bằng được để được sở hữu nó vào trước đêm ngày Giáng sinh, tức chính là đêm ngày hôm nay. Nhưng tất nhiên, đại úy Latimer không thể nào đồng ý được, cái ao gắn liền với một phần đất đai và tài sản của cả dinh thự, không thể nào cứ thể mà bán đi, hơn nữa, trước sự gấp gáp và đường đột như vậy, ngài đại úy cũng cảm thấy nhiều sự lưỡng lự và bất an hơn kể cả khi mức đề nghị của ông tiến sĩ có là hấp dẫn. Khi ra về, tiến sĩ Simeon đã không hài lòng, ông hậm hực và tỏ nhiều vẻ khiếm nhã hơn, ông đưa lại tấm danh thiếp của mình cho ngài đại uý và nói rằng: “Cái ao có thể là của ông, thưa đại úy. Nhưng thứ đang ở trong đó, nó là của tôi.”

“Đại úy Latimer.” Clara bước vào phòng.

“À, cô Montague.” Đại úy Latimer giật mình, mặc dù ông đã đang chờ Clara. “Cô đã trở lại.”

“Vừa đúng dịp Giáng sinh.” Clara đáp. “Xin ngài thứ lỗi vì sự vắng mặt đường đột của tôi, bệnh tật quả nhiên luôn là những kẻ không mời mà đến. Ngài muốn gặp tôi phải không, thưa ngài?”

Ngài đại úy hít một hơi thật sâu, rồi nói. “Francesca dạo gần đây đang gặp những cơn ác mộng.”

“Những cô gái trẻ thường như vậy thưa ngài.”

“Con bé nói đêm nào cũng vậy. Nhưng nó không chịu nói với tôi điều gì nữa cả.”

“Có lẽ là ngài hỏi con bé không đúng cách, tôi khá chắc là nó sẽ không muốn kể với ai khác ngoài ngài đâu.”

“Trẻ con… chúng không phải…” Ngài đại úy ngập ngừng, ông thể hiện một sự khó khăn trong việc phải thừa nhận những điều này. “thực sự thuộc chuyên môn của tôi.”

“Mặc dù vậy thì, chúng vẫn là con của ngài.” Clara đáp nhanh.

“Nếu tôi có thể nói thì thì tôi cô có tương đối nhiều kinh nghiệm trong những vấn đề này với sự vô cùng dễ mến của mình, cô Montague. À là trẻ trung, ý tôi là như vậy.”

“Chào ngài, tôi sẽ đi gặp những đứa trẻ ngay đây.” Clara cũng nhận ra một sự lầm lỡ trong việc lựa chọn từ ngữ của ngài đại úy, nhưng cô chỉ vui vẻ nhận đó làm một lời khen.

Hai đứa con của đại uý đang chơi đuổi bắt ở trong khu vườn bên trong dinh thự. Khi vừa thấy cô nữ gia sư thân thiết của mình bước tới trong bộ đầm màu xanh dương, chúng đã ríu rít chạy tới:

“Cô Montague. Ôi, cô Montague, cô đã về rồi!”

Nhưng để đáp lại sự niềm nở có phần hơi quá khích đó, Clara chỉ đưa một ngón tay lên trước môi và nói với hai đứa:

“Ấy, ấy, ấy, các em.”

“Chúng em chào cô ạ, cô Montague.” Chúng lẽ phép lần lượt nói.

“Chào buổi sáng em, Digby. Chào buổi sáng em nữa, Francesca.” Clara vừa nói vừa bắt tay mỗi đứa. “Giáng sinh quả là một ngày lễ đáng mong đợi nhất, phải không nào? Nào, giờ hãy nói với cô xem hai đứa đã làm những gì trong khi cô đang không ở đây nào.”

“Em đã vẽ được 7 bức họa ạ!” Cô chị Francesca nói trước.

“Con em thì thấy một con bò chết!” Còn Digby thì ngây ngô trả lời. Một câu trả lời khiến Clara bối rối không biết phải phản ứng như thế nào, cô bất thần nói lại:

“Chà, thật là lý thú!”

“Cô nói giọng bí mật kia đi ạ!” Digby nài nỉ Clara. Cái  “giọng bí mật kia” mà Digby nhắc tới chính là giọng nói hàng ngày của Clara, còn khi đang đóng vai là cô nữ gia sư Montague, cô luôn phải chỉnh đốn giọng nói của mình mà có lẽ nhiều người vẫn luôn gọi đó là: Thứ tiếng Anh hoàng gia. Đây vẫn luôn là sự bắt buộc để đảm bảo một phong thái quý phái và lịch sự.

Clara hơi lưỡng lự, khu vườn chỉ ở ngay dưới phòng làm việc của đại uý Latimer, Clara có thể thấy bóng dáng của ngài đại uý bước qua bước lại qua khung cửa sổ. Tuy vậy thì, Clara vẫn cúi thấp người xuống ngang chiều của hai đứa, cô ghé sát tai của chúng và nói thật khẽ như chỉ ra hơi, bằng tiếng giọng tinh nghịch thường ngày của mình, khiến cho hai đứa trẻ phải phá lên cười khúc khích:

“Chào hai bạn!”

Và cả ba cô trò bắt đầu một buổi sáng vui vẻ của ngày lễ giáng sinh. Họ dành nhiều thời gian bên nhau để chuyện trò, hai đứa kể về những ngày vừa qua của mình, rồi về ông già Noel, rồi về những mong ước của ngày Giáng sinh. Còn Clara thì kể cho chúng những câu chuyện thần thoại, những câu chuyện thần tiên, những câu chuyện ngoài sức tưởng tượng khiến Digby lúc nào cũng phải hỏi lại rằng:

“Cô đã thực sự làm những điều đó ạ?”

Và tất nhiên, Clara cũng kể với hai đứa câu chuyện về Doctor, bởi cô biết sớm hay muộn thì cô cũng sẽ phải giúp Francesca đối mặt với những cơn ác mộng của mình.

“Doctor cũng giống như ông già Noel vậy, anh ta luôn dành hết những thời gian quý báu của mình để giúp đỡ tất cả những trẻ em trên thế giới vượt qua được những cơn ác mộng của mình lúc đêm khuya.”

Nói xong, Clara im lặng đưa mắt nhìn thẳng vào Francesca, khiến cô bé phải cúi gằm mặt xuống.

“Em có thể tâm sự với cô mà.”

“Chúng cũng không phải là ác mộng đâu ạ.” Francesca lúc này đã ngẩng mặt lên nhìn Clara. “Chúng chỉ là những giấc mơ thôi ạ.”

“Về bà cô trước của chúng em ạ.” Digby chen vào. “Bà ấy chết rồi, và giờ bà ta đang ám muội Frannie từ dưới tận nấm mồ của mình.”

“Em đã kể với bố mình về chuyện này chưa?” Clara hỏi Francesca tiếp.

“Em không thể nói những chuyện như thế này với bố được cô ạ.”

“Em vẫn có thể thử mà.”

“Cô có muốn thấy nơi mà bà ta đã chết không ạ?” Digby lại lên tiếng.

Clara hơi bất ngờ, cô không biết rằng đã từng có một người trông trẻ khác trước mình, hay việc cô đang đảm nhiệm vị trí thay một người quá cố. Những đứa trẻ chưa bao giờ kể với cô về những người tiền nhiệm của mình cả. Đây là lần đầu tiên chúng nói với cô. Digby dẫn Clara đi tới bên chiếc ao của dinh thự, cậu chỉ vào đó và nói:
“Bả đã ngã vào đó. Rồi cái hồ đóng băng, để lại bà ta trong băng giá từ ngày này qua ngày khác.”

“Em ghét bà ta lắm.” Digby nói tiếp. “Người gì mà lúc nào cũng cáu gắt. Trong giấc mơ của chị Frannie thì bà ta vẫn nằm dưới đó và đang chờ đợi để quay lại.”

Clara nhận thấy một sự khác thường ở đây. Sáng nay thì băng ở khắp nơi đều đã tan hết rồi, cô vẫn nhớ như in cái khung cảnh ẩm ướt bên ngoài quán ăn mà hôm nay cô vừa bước ra, tuyết đã tan hết chỉ còn lại những hạt nước bám đầy trên những bờ tường và con đường. Nhưng ở cái ao này thì không, cả mặt nước của nó vẫn đang bị đóng băng. Khi Clara cố gắng nhìn kỹ hơn xuyên qua lớp băng hơi dày đó, 

Trong giây lát, cô bỗng nhớ tới thứ tuyết kỳ lạ buổi đêm hôm trước, một thứ tuyết có thể lưu giữ và phản ánh lại những ký ức của những người xung quanh. Chính mắt cô đã thấy chúng tự tạo nên những gã người tuyết đáng sợ, nhưng điều làm cô lo lắng hơn cả đó chính là chúng tiềm ẩn sự nguy hiểm. Liệu rằng có bất kỳ một chút khả năng nào là chính thứ tuyết đó nó đang ở đây, trong chính cái ao này. Clara liền cầm chặt lấy tay của Francesca và nói:

“Francesca, điều này rất quan trọng, em đã mơ thấy bà ta, em đã mơ thấy những gì?”

“Bà ấy đang cáu gắt với em, bà ấy nói em đã không ngoan, nên bà ấy sẽ ra khỏi cái ao đấy để trừng phạt em.”

“Khi nào?”

“Bà ấy nói sẽ quay trở lại vào đêm Giáng sinh, tức là đêm nay.”

“Em nghĩ chị Frannie bị ốm rồi, cô có nghĩ thế không ạ? Em nghĩ chị ấy cần một bác sĩ.”

Một bác sĩ…. Một Doctor. Chị Frannie cần một Doctor. Nếu có ai có thể lý giải và xử lý được những chuyện như thế này, thì đó chỉ có thể là Doctor. Chính Doctor mà cô đã gặp ngày hôm qua. Đêm đó cô đã bí mật theo chân của Doctor tới tận những đám mây mà anh ta đang sống. Cô biết phải tìm anh ta ở đâu. Và vì những đứa trẻ, cô sẽ đi tìm lại Doctor.

***

Bước tới quảng trường buổi tối hôm đó, đứng tại đúng vị trí mà cô đã tìm được chiếc thang kéo tàng hình, Clara liên tục hét lên cái tên Doctor. Nhưng khác biệt với đêm hôm trước, lúc này mặt trời vẫn đang ló rạng, dòng người đi qua đi lại liên tục và tấp nập. Tất cả bọn họ đều nhìn thấy một cô gái kỳ quặc liên tục gọi í ới cái tên “Doctor”. Họ đều nghĩ rằng cô đang réo gọi một bác sĩ nào đấy, và chừa lại một khoảng không gian để cô gái thỏa sức vẫy vùng. Nhưng Clara không hề bận tâm tới điều đó, bởi Doctor có lẽ sẽ là hy vọng duy nhất của cô để cứu lấy những đứa trẻ đó, nếu như thực sự có những mối nguy hiểm. Nhưng những tiếng gọi “Doctor” cứ mãi thế mà bay lên cao mà vẫn chẳng có một tiếng lời nào đáp lại, cô cũng cố gắng thử nhảy lên để tìm lại chiếc thang kéo tàng hình, nhưng cũng không có gì. Có vẻ như Doctor đã không còn ở đây nữa. Clara đang càng ngày càng thu hút nhiều sự chú ý hơn. Và một cô gái bước tới bên cạnh Clara:

  • Này, đừng có mà gây ồn ào nữa, chúng tôi không muốn bị chú ý đâu.

“Này, đừng có mà gây ồn ào nữa, chúng tôi không muốn bị chú ý nhiều đâu, biết không hả?”

Clara quay lại, trước mặt cô lúc này là một cô gái khác, cô sở hữu nước da trắng với khuôn mặt tròn hình bầu dục, với một nốt ruồi rất nổi trội nằm ở trên bờ môi bên phải của khuôn mặt, và hiện đang mặc một bộ đồ chỉ độc duy nhất một màu đen.

“Tôi đang tìm Doctor, cô có biết gì về anh ta không? Doctor ấy?”

“Doctor ư? Doctor gì vậy?” Cô gái đó hỏi lại.

Một câu hỏi có phần quen thuộc, và ngay lập tức, Clara đã biết rằng cô gái lạ mặt này cũng biết về Doctor, bởi mọi chuyện đều bắt đầu từ tên của anh ta, với câu hỏi này.

“Xin chào, tôi là Jenny.” Cô gái đó nói tiếp. “Tôi có một nhóm bạn ở phố Paternoster, bạn muốn ghé thăm chúng tôi một chút chứ?”

***

Ngay khi vừa bước vào dinh thự Paternoster, cô đã gặp ngay gương mặt một người quen, đó chính là anh bạn củ khoai tây lùn tịt Strax. Strax ở đây đóng vai trò một người giữ cửa, nên ngay khi vừa thấy Clara, anh đã bước tới và gửi gắm một lời chào, nhưng mà anh ta lại hơi hằn giọng:

“Đừng hòng cố gắng mà chạy thoát đấy, nếu không thì ta sẽ cho người bốc hơi ngay lập tức.” Ngay sau đó là một giọng nói êm và dịu hơn. “Giờ cho tôi xin phép được cất áo của quý cô ạ.”

Clara im lặng không đáp, chỉ vội vàng đưa cái áo khoác cho anh bạn cao gần bằng mình trong sự ngỡ ngàng về tính tình có phần hơi phân liệt quá của anh.

Jenny dẫn Clara đi qua hành lang để tới phòng khách dinh thự. Căn phòng này được bài trí với vô vàn cây cối và gần như tối giản hết tất cả những yếu tố khiến cho nó trở thành một cái phòng tiếp khách thực sự, khiến cho nơi đây như đang nằm giữa một khu rừng nguyên sinh. Khu rừng này chưa ra một lối đi nhỏ từ cửa chính vào tới chính giữa căn phòng, hiện đang kê một chiếc bàn cùng 2 cái ghế gỗ, ngồi trên một chiếc ghế là một người phụ nữ đang nhâm nhi một ly chứa một thứ chất lỏng màu đỏ như rượu vang. Đây chính là Madame Vastra, chủ nhân của dinh thự. Ngay khi thấy bà Vastra, Clara đã đứng sững người bất động, thấy vậy, Jenny đã nói với cô.

“Hãy ngồi đi!” Jenny chỉ vào một chiếc ghế đối diện với Madame Vastra. Clara quay lại nhìn Jenny với đôi môi mím chặt như muốn tìm một lời giải thích cho sự khác người của bà Vastra, nhưng Jenny chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu rất khẽ.

“Vang đỏ có hai loại màu trong thế giới của cô.” Madame Vastra đã đặt chiếc ly của mình lên bàn và cất tiếng nói, trong khi Clara vẫn đang cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của mình để tiến gần hơn tới chiếc ghế. Đây chính là giọng nói mà cô đã nghe thấy khi đang trèo lên cỗ xe ngựa của Doctor, giọng nói của người phụ nữ đã biến mất.

“Đây không phải vang đỏ đâu.” Vastra nói tiếp. Còn mắt của Clara từ nãy đến giờ vẫn không thể rời khỏi bà. Madame Vastra trông từ xa có thể giống một người phụ nữ quý tộc với phục trang giàu có và một phong thái ung dung của giới thượng lưu, nhưng khi nhìn gần, Clara nhìn thấy một lớp da có vảy màu xanh y hệt như loài bò sát, và đây là điều không dễ gì để có thể làm quen.

“Bà Vastra sẽ hỏi cô những câu câu hỏi.” Jenny nói ngay khi Clara vừa đặt mình vừa vặn lên chiếc ghế. “Cô hãy giới hạn câu trả lời của mình chỉ trong một từ. Hãy nhớ, chỉ duy nhất một từ thôi. Cô hiểu chứ?”

Một yêu cầu vô cùng kỳ quặc của những vị chủ nhà, trả lời những câu hỏi chỉ với một từ giống như là một câu đố hay lời thách thức thì đúng hơn là giúp cho việc giao tiếp có kết quả. Nhưng Clara cũng thể hiện ngay sự tôn trọng của mình thay vì trở thành một gam màu phá phách, cô hỏi lại:

“Lý do?” 

“Sự thật thì chỉ có một, còn dối trá thì rất lắm lời, mà lắm lời thì cũng chỉ là nhiều từ ngữ hơn để che giấu đi cái một sự thật kia mà thôi.” 

Và đó là câu hỏi duy nhất mà Clara có thể hỏi bà Vastra. Vì “Cô đã gặp Doctor phải không?”

“Phải!” Clara nhạy bén như một viên đạn.

“Và giờ cô lại đi tìm anh ta, tại sao?”

Clara định nói điều gì đó, nhưng yêu cầu “một từ” mà Jenny nói với cô khi nãy đã làm cô phải nghĩ lại. Cô cố gắng tìm một từ mà có thể đại diện được tất cả những thứ rắc rối mà cô nghĩ là mình đang gặp phải. Và có lẽ cô vẫn chưa tìm thấy được nó.

“Hãy suy nghĩ đi.” Jenny tiếp tục nhắc nhở cô. “Chỉ một từ thôi.”

Chỉ một từ thôi. Clara nghĩ lại. Vastra muốn sự thật, một sự thật thuần túy gói gọn trong một từ nằm trong một câu chuyện mà chúng ta thường phác ra để nói lên mục đích và ý nghĩa của chúng, và đôi khi nó chỉ vỏn vẻn trong một từ ngắn gọn. Vastra muốn hỏi cô lý do cô đi tìm lại Doctor. Bà ta có lẽ chưa hề biết bất cứ điều gì về những khám phá của Clara ở dinh thự nhà Latimer. Bà ta chỉ muốn biết tại sao Clara lại muốn tìm lại Doctor, và cô biết lý do mình làm vậy. Và cô sẽ cho Vastra một sự thật thực sự về việc mình lại anh ta.

“Tại sao cô lại đi tìm anh ta?” 

“Tò mò.”

“Về chuyện gì?”

“Tuyết.”

“Và cả anh ta nữa đúng không?” Vastra biết cô đang giấu đi điều gì, bởi bà biết rất rõ về Doctor.

“Phải.” Clara không ngần ngại phải trả lời câu hỏi đó cũng như Madame Vastra không ngần ngại chỉ thẳng vào một sự thật mà Clara đang sử dụng như một đường vòng.

“Cô muốn gì từ anh ta?” 

“Giúp đỡ.”

“Tại sao?”

“Nguy hiểm.”

“Vậy tại sao anh ta phải giúp cô?”

“Lòng tốt.” Madame Vastra rất bất ngờ, Clara đã thể hiện rất tốt với thử thách “Một từ” này của bà, điều này khiến bà dần dần trở nên cởi mở và tin tưởng cô hơn.

“Doctor đã không còn có lòng tốt nữa rồi.”

“Không?” Clara lên giọng như một câu hỏi.

“Không.” Bà khẳng định. “Doctor không giúp mọi người nữa, không còn nữa, và không bao giờ nữa. Anh ta đứng ở trên bầu trời này, và sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cư dân phía dưới nữa. Anh ta không phải Người bảo hộ hay Kẻ cứu rỗi của các người đâu. Cô hiểu tôi đang nói gì chứ?”

...

“Lắm lời.” Clara đáp lại trước tuyên bố của bà Vastra về con người của Doctor. Câu trả lời khiến Jenny đứng đằng sau cũng phải mỉm cười, còn quý bà Vastra thì bất ngờ trước sự bạo dạn và thông minh của cô gái. Bà biết rằng mình không thể dọa nạt được cô gia sư này nữa rồi.

“Anh ta đã từng rất khác.” Vastra nói. “Đã từ rất lâu rồi. Tốt bụng ư, đúng vậy. Thậm chí là một vị anh hùng, một đấng cứu tinh của các thế giới. Nhưng những mất mát mà anh ta phải trải qua đã khiến anh ta rất đau khổ. Nên giờ anh ta thà tự cách ly với những nguy cơ có thể khiến những nỗi đau khổ đó quay trở lại hơn.”

“Nên giờ hãy cẩn thận lựa chọn một từ để miêu tả sự hiểu biết của cô về việc này đi.” Vastra nói tiếp.

Câu trả lời khiến Clara phải nghĩ lại về buổi tối hôm đó, hôm cô đã gặp Doctor. Một sự lý giải hợp lý cho hành vi muốn tránh xa cô của anh. Doctor đã có thể xóa trí nhớ của cô về cuộc gặp gỡ đó, để bảo vệ chính bản thân mình khỏi những sự ám ảnh và những cơn ác mộng. Những sau khi thấy cô nói rằng điều này có thể vô tình làm nguy hiểm cho cuộc đời của cô sau này, anh ta đã không làm thế. Doctor có thể hơi bực dọc, nhưng anh ta đã không nỡ gây nguy hiểm cho người khác, mặc dầu những đau đớn trong quá khứ mà anh đã từng trải. Anh ta có thể không thuộc thế giới này, có thể anh ta được sinh ra với một nhiệm vụ cao cả, một sứ mệnh của một người cứu thế, nhưng những cảm xúc anh ta thể hiện vẫn cho thấy một nét gần gũi rất...

“Con người.” Clara đáp lại. Nhưng không chỉ là con người, mà là con người nhất có thể, xứng đáng nhất có thể, sở hữu lòng tốt bụng và sự vị tha không thể sánh nổi, cùng với nỗi đau và những sự mất mát đã khiến anh ta phải trở nên ích kỷ, phải thu mình lại bên trong chiếc kén của mình với những dằn vặt. Suy cho cùng, anh cũng chỉ làm một gã cô độc trong chiếc hộp màu xanh.

Câu trả lời của Clara đã thắp sáng một tia hy vọng cho Madame Vastra. Có lẽ hơn ai hết, bà đã luôn là người cần Doctor nhất. Bà cùng với Strax và Jenny đã cùng với nhau thành lập một hội thám tử ở London, để điều tra và giải mã những vụ án và cả những bí ẩn. Nhưng vụ án hiện tại của bà với thứ tuyết kỳ quái này và cả tiến sĩ Simeon đáng ngờ kia đang lâm vào bế tắc, khi chả có manh mối nào đủ để nói với bà rằng chuyện gì đang xảy ra ở London. Bà cũng đã cố gắng thuyết phục Doctor trở lại với những ngày xưa cũ, nhưng không thành. Nên bây giờ, khi đã gặp cô gái Clara này, bà đã thấy rằng có lẽ đây là cách duy nhất để lay động trái tim Doctor.

Bà đưa Jenny một ánh mắt của niềm tin, rồi nhìn Clara và nói.

“Chúng tôi đều là bạn của Doctor. Chúng tôi có giúp Doctor với việc tự cách ly của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi tán thành việc đó. Vì vậy, đây là một thử thách dành cho cô.”

“Hãy gửi tới Doctor một lời nhắn. Hãy nói với anh ta tất cả về đám tuyết, và cả những mối nguy hiểm mà cô tin là đang tồn tại. Và trên hết là phải giải thích được tại sao anh ta cần phải giúp cô.”

Clara định nói gì đó thì đã bị bà Vastra đặt ngay một ngón tay trỏ lên khóa chặt đôi môi. Bà ghé sát mặt của Clara nói nhỏ.  “Nhưng chỉ được sử dụng một từ thôi.”

Clara bất động, mắt cô nhìn thẳng không chớp, đôi môi cô dường như đã bị đóng băng sau khi tiếp xúc với chiếc găng tay của bà Vastra. Nhận thấy sự bất lực trong đôi mắt cô gái trẻ, Madame Vastra đã mỉm cười.

“Chắc cô đang nghĩ tới một từ giống như “bất khả thi”, hoặc là cô đang không thể tìm ra nó.” Madame Vastra ngả người xuống dựa lưng vào ghế, hai cổ tay bà vắt chéo nhau đặt trên đầu gối, bà đang đặt Clara vào thế bế tắc hơn. “Để xem lần này Chúa có ở bên cạnh cô không?”

Cho dù Clara có muốn thừa nhận hay không thì, bà Vastra nói đúng, từ duy nhất mà cô đang có trong đầu hiện này là từ “bất khả thi”. Cô không thể nào gói gọn tất cả mọi thứ chỉ trong một từ cùng lắm chỉ vẻn vẹn được hai nghĩa thôi cả. Cô cần phải bắt đầu với giấc mơ của Francesca, rồi tới cái ao có mặt nước bị đóng băng, rồi cả câu chuyện về bà trông trẻ tiền nhiệm của cô, cơ bản có thể nói là mọi thứ. Cô không thể tìm được một từ nào để nói cả. Clara mím chặt môi để tránh lỡ lời nói nhiều hơn sự cho phép. Trong khi tâm trí vẫn đang lục lọi khắp những nẻo đường mà mình đã đi qua, hy vọng rằng biết đâu, tại một nơi ngẫu nhiên, một khoảnh khắc vô tình, cái từ có ý nghĩa kia lại có thể ở đó.

Và rồi Clara cũng tìm ra. Vượt mọi sự kỳ vọng, thậm chí của cả chính bản thân cô. Madame Vastra sau khi tiếp nhận câu trả lời của cô, chỉ bảo rằng cô hãy về đi, và bà hứa sẽ gửi thông điệp này của cô tới Doctor, và bà cũng chúc cô những niềm hy vọng tràn trề nhất. Nhưng bà đã không nói rằng đây cũng chính là niềm hy vọng lớn nhất của mình, bởi có lẽ đây chính là từ khoá đó, chìa khoá duy nhất để mở cánh cửa đi vào sâu tận bên trong trái tim bác sĩ, và kéo anh ta ra khỏi sự dằn vặt ngàn năm ấy, để mang trở lại vị Doctor đã thất lạc từ những năm xưa.

Trong giây phút bí bách nhất của cuộc đời mình, Clara đã đưa ra câu trả lời cho thử thách của Madame Vastra. Một từ được cô lẩm nhẩm trong vô thức:

“Ponds.”

(Pond = cái ao, hồ)



Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| http://yeudw.com/?Layout=baiviet&id=244