Doctor Who đã cho tôi khoảng thời gian đáng nhớ trong đời – Russell T Davies nói về việc rời Doctor Who


Nguồn: Telegraph

Người dịch: Mai Khanh

Biên kịch Russell T Davies giải thích vì sao ông bắt ngay cơ hội tái sản xuất Doctor Who – và vì sao, với một tập đặc biệt mùa Giáng sinh, đã đến lúc chào giã biệt.

Russell T Davies trong TARDIS, nơi giấc mơ của ông thành hiện thực

Tập đặc biệt mùa Giáng sinh đầu tiên của Doctor Who được phát sóng vào ngày 25/12/1965. Doctor đầu tiên (William Hartnell thủ vai) đang chạy trốn Dalek. Ông đặt chân đến Hollywood những năm 1920, kẹt trong một cuốn phim câm và kết thúc tập phim bằng cách nâng ly và nói vào ống kính, “Chúc mọi người ở quê nhà Giáng sinh vui vẻ”.

Buồn thay, tập phim đó nay không còn nữa. Nó đã bị quẳng ra khỏi kho lưu trữ của BBC nhiều năm trước, trước khi họ nhận ra giá trị của các chương trình cũ. Có lẽ vẫn còn một bản lưu ở đâu đó, nằm đóng bụi trên gác xép của một người sưu tập hay nghỉ ngơi trong căn nhà gỗ của một nhân viên kỹ thuật đã nghỉ hưu. Tìm thử xem bạn nhé! Đó sẽ là món quà Giáng sinh tuyệt hảo.

Nhưng rồi nhiều năm trôi qua – và tiếng ken két cũ kỹ của động cơ TARDIS vang lên, mang chúng ta qua vòng xoáy thời gian đến 40 năm sau đó, với tập đặc biệt Giáng sinh năm 2005. Và rốt cục đó lại là một năm của Doctor Who. Đó là khi tôi hì hục trèo lên TARDIS (với tư cách biên kịch chính và nhà sản xuất của phim). Tôi đã dành cả thời ấu thơ đi từ trường về nhà và tưởng tượng hình ảnh buồng điện thoại cũ bằng gỗ đó sẽ đợi tôi ở góc phố, cửa mở toang. Cuối cùng thì khi tôi bốn mươi, nó cũng đã đến. Và tôi chạy đến với nó, nhanh hết mức có thể, như đứa trẻ nhỏ ở thành phố Swansea năm nào.

Đáng lẽ phim đã không thành công. Những gì chúng tôi từng yêu mến đã ra đi. Chúng tôi cũng đã thay đổi, trưởng thành và bước tiếp, ký ức chỉ lừa dối mà thôi. Trừ lần này. Doctor Who phá vỡ mọi luật lệ – ai cũng nói phim sẽ chẳng thành công (vâng, cả chính tôi nữa) nhưng ai cũng đã sai. Khi phim hồi sinh trong luồng sáng chói rọi vào ngày 26/3/2005, cả một thế hệ đã ghi nhớ. “Chúng tôi yêu phim này,” họ nói, như thể vừa bước ra khỏi sương mù. Và cả một thế hệ mới đã nói: “Ôi chao!”, như thể cáo buộc chúng tôi rằng vì sao đã giữ kín bí mật này trong suốt thời gian đó?

Dĩ nhiên, trước khi phát sóng, chúng tôi không thể nào thấy tự tin. Chúng tôi làm phần đầu tiên, trong lòng BBC Wales, canh cánh nỗi lo rằng trẻ em bây giờ đầu óc chỉ toàn Harry Potter và Star Wars, nên sẽ chẳng có thời gian hay cho một Time Lord già vào những năm 1960. Nhưng tôi cho là nỗi sợ đó đã giúp tôi. Tôi tin rằng mình chẳng thể nào làm được phần thứ hai đến mức đổ hết tim óc vào 13 tập đầu, trong trường hợp đó là những gì duy nhất tồn tại. Chỉ riêng phim dài năm 1996 với Paul McGann đã một tay tiếp sức cho người hâm mộ làm ra tiểu thuyết và truyện tranh trong một thập kỷ, nên tôi phải gói ghém đủ vào 13 câu chuyện của mình để người hâm mộ bận tay đến… chà, mãi mãi. Bởi vì tôi thực tâm nghĩ rằng, nếu chương trình năm 2005 thất bại, BBC sẽ chẳng bao giờ mang phim này trở lại nữa. Được ăn cả, ngã về không.

Nhờ vào nỗi sợ đó, phim đã điên rồ và ấn tượng và ồn ào, khi vụt từ năm 1869 đến năm 5 tỷ, quăng vào các quân đoàn Daleks, Slitheen xanh và đầy hơi, Cassandra mỏng như giấy, bọn trẻ mang mặt nạ phòng độc và thậm chí là một nguy cơ cho chính Cardiff. Đó là chưa kể đến một đợt tái sinh không dự kiến trước. Và chúng tôi rất ngạc nhiên là phim đã thành công. Chính nhiệt huyết đáng sợ, được kích thích đó là thứ mọi người thấy thú vị. Nhiều tác phẩm truyền hình khá tĩnh lặng, trừ những cuộc đua xe hơi quái đản, nhưng Doctor Who phá toang cửa trong phong thái điên cuồng, liên tục. Không phải ngẫu nhiên mà từ đầu tiên Doctor nói là “Chạy”. Từ đó đến nay chúng tôi chưa lúc nào ngừng chạy.

Khi chúng tôi quay phần đầu, khả năng có một tập đặc biệt mùa Giáng sinh đã được các sếp BBC nhắc đến trong những lần đến thăm, với điều kiện “nếu phim thành công”. Tôi rũ bỏ ý tưởng đó – Doctor Who làm sao nổi tiếng đến mức đó được nhỉ? Ít ra cũng không nổi đến mức trong cả ngày Giáng sinh, chắc chắn vậy. Sự thực là, tôi nghi ngờ khả năng đó đến mức đã thêm vào một tập về Giáng sinh trong 13 tập đầu – The Unquiet Dead của Mark Gatiss, tập có Dickens và bọn ma, kết thúc bằng: “Chúa phù hộ chúng ta!”. Tập này được chiếu vào tháng 4, vì tôi muốn nó có vẻ lạ, như những tập của Friends về Lễ tạ ơn vào tháng 7. Còn gì tuyệt hơn với một chương trình về du hành thời gian khi có một tập ra trái mùa?

Nhưng Doctor Who bản mới đã thành công. Khán giả kéo vào xem, ở lại cùng chương trình và ngày càng tăng trong vòng năm năm, với tỷ suất người xem tăng và phạm vi ngày càng mở rộng. Và tập đặc biệt Giáng sinh đã trở thành truyền thống. Ngày nay, khó mà tưởng tượng một ngày Giáng sinh không có Doctor Who.

Là đội ngũ sản xuất, chúng tôi luôn phải hít một hơi thật sâu trước khi làm tập Giáng sinh, vì tập này lớn và ấn tượng hơn các tập thường. Chúng tôi nhận ra sớm là mình có thể có tỷ suất người xem cao nhất năm vào ngày 25/12, vì cả gia đình – dù là gia đình thực, hay gia đình gồm bạn bè và những người thân yêu, cùng tụ họp, và bật BBC One lên.

Chúng tôi bắt đầu với The Christmas Invasion, trong tập này Sycorax trông như thầy pháp che phủ London trong chiếc tàu vũ trụ bằng đá của chúng. Rồi năm 2006, chúng tôi có tập hành động hài hước lãng mạn The Runaway Bride, sau đó là một phim thảm họa trên chiếc Titanic ngoài không gian với Voyage of the Damned. Năm ngoái là một Cyberman khổng lồ dẫm bước trên London thời Victoria với The Next Doctor. Và năm nay, câu chuyện trở nên quá lớn, chúng tôi phải chia làm hai, The End of Time xuất hiện vào cả ngày Giáng sinh và ngày đầu năm mới. Tập cuối với tư cách rất đặc biệt cũng có thời lượng dài nhất tính đến nay là 75 phút.

Lần này còn liều lĩnh hơn nữa. Đó là một phần của lịch sử Time Lord, khi thời của David Tennant là Doctor thứ 10 đến hồi kết thúc. Thật là vui và vinh dự được làm việc với anh ấy, và đội ngũ đó, trong những năm vừa qua, và tôi hy vọng đã làm họ tự hào với kịch bản cuối cùng của mình – vì tôi cũng sẽ đi, chuyển giao chương trình này vào vòng tay an toàn của Steven Moffat. Dù gọi Steven là “an toàn” thì có chút xem thường rồi  – anh ấy là người đã tạo ra Weeping Angels, các con robot Clockwork, bộ đồ phi hành gia có sọ người bên trong, và câu nói “Có phải mẹ đó không?”. Nếu tôi mà là bạn, tôi sẽ đi mua một cái trường kỷ mới trong đợt bán tháng 1 – cả gia đình sẽ cần đến nó.

Chúng tôi thực ra đã hoàn thành việc quay câu chuyện cuối của David vào tháng 4 rồi tôi đến sống và làm việc ở Los Angeles. Dù ở đó cũng không thoát được – các văn phòng của BBC Worldwide có một con Dalek đứng trực ở tiền sảnh. Mới tuần này thôi, Quincy Jones đi ngang qua nó và Harry Shearer đứng cạnh con quái vật bằng kim loại này để chụp hình.

Nhưng tôi sẽ về Anh vào dịp Giáng sinh. Để gặp gia đình và bạn bè, dĩ nhiên, nhưng nói thật lòng (cha cho con xin lỗi), cái chính là để xem Doctor Who! OK, tôi đã xem tập này 20 lần rồi – chúng tôi vừa mới làm xong phần hậu kỳ vào thứ tư 12/12, với tờ giấy nhắn nhủ cuối cùng của tôi ghi rằng: “Giảm tiếng gãy của mớ xương gà tây đi một chút” – nhưng tôi không thể bỏ qua lúc phát sóng thật. Master, do John Simm thủ vai – đã trở lại, sắp chết và đáng sợ chết người, và che giấu âm mưu gây sốc nhất từ trước đến nay; Wilfred Mott (Bernard Cribbins) phiền não vì những giấc mơ lạ và những cuộc gặp gỡ bí ẩn; cháu ông là Donna (Catherine Tate) không dám nhớ những lần du hành với Doctor, nếu nhớ cô sẽ chết ngay lập tức; và một phụ nữ đồ trắng bí ẩn, do Claire Bloom huyền thoại thủ vai, mang đến những lời cảnh báo u ám về cái chết và điêu tàn. Một Giáng sinh kỳ lạ làm sao! Liệu có một đợt tái sinh nữa không, hay chúng tôi có giấu vài mẹo cuối không, các bạn phải xem mới biết.

Và rồi tôi bước tiếp, để trở thành một khán giả, như các bạn vậy. Và nhớ giùm cho, là một người hâm mộ Doctor Who thâm căn cố đế, tôi đã chẳng thể xem một tập mới nào mà không biết từ trước từ năm 1989. Làm sao tôi đợi được nào.

Tôi sẽ mang đi những kỷ niệm vui vẻ nhất. Làm việc với Chris và David, Billie, Freema, Catherine và John. “Quái vật diễu hành” khi chúng tôi thử những con ngoài hành tinh mới trong một văn phòng di động ở Cardiff. Ngày mà một chiếc xe chuyển hàng Dubai phá hủy chiếc xe buýt hai tầng của chúng tôi, là bối cảnh của cả câu chuyện. Cười phá ra giòn giã khi lần đầu thử Water Monster,  bao gồm việc đặt một vòng cao su có lỗ thông lên đầu người ta. Nhìn những chiếc xe hơi đến phim trường, mang đến những tên tuổi lớn vào vai khách mời – Penelope Wilton, Kylie Minogue, Richard Dawkins, Derek Jacobi, Lesley Sharp, danh sách còn dài lắm.

Tôi sẽ nhớ công việc này rất rất nhiều. Và đây là lúc tốt nhất để ra đi. Tôi nghĩ cậu học trò ở thành phố Swansea ngày đó sẽ vui vì những gì tôi đã làm. Và ở nơi nào đó ngoài kia, hiện bây giờ đây, có một đứa trẻ khác, đang mở tròn mắt xem phim, ngày nào đó em ấy sẽ bước vào văn phòng của tổng hành dinh BBC 3D, để khởi động phiên bản hoàn toàn mới hiện thân thứ 21 của Doctor. Bởi vì chương trình này, như những truyền thuyết hay nhất, sẽ không bao giờ tàn lụi.



Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| http://yeudw.com/?Layout=baiviet&id=224